Phân tích truyện cây bút thần

     

Truyện cổ tích Cây cây bút thần

Cây cây bút thần là truyện cổ tích Trung Quốc, thể hiện quan niệm của tín đồ xưa về công lí làng mạc hội, mục đích thẩm mỹ và nghệ thuật và những khả năng kì diệu của con người.

Bạn đang xem: Phân tích truyện cây bút thần

Người ta đề cập lại rằng, xưa bao gồm một em bé rất thông minh tên là Mã Lương. Em mê say học vẽ tự nhỏ. Phụ huynh em những mất sớm. Em chặt củi, cắt cỏ, kiếm ăn qua ngày, dẫu vậy vẫn nghèo mang đến nỗi không tồn tại tiền cài bút.

Một hôm đi qua cổng đơn vị trường, Mã Lương nhận ra thầy giáo đang vẽ, nét bút đưa ngang chuyển dọc hết sức thích mắt, em bèn mang lại gần nơi:

– Tôi rất ước ao học vẽ, thầy hoàn toàn có thể cho tôi mượn một cây bút không?

Thầy giáo trừng mắt, mắng em:

– Một thằng bé xíu con nghèo xác nghèo xơ và lại muốn học tập vẽ à! mày điên đấy yêu cầu không?

Thế rồi lão xua đuổi em thoát ra khỏi trường.

Mã Lương tủi bực, em nghĩ về thầm:

– nguyên nhân con đơn vị nghèo lại không học tập được vẽ?

*
Truyện cổ tích Cây cây bút thần

Từ đó, em dốc lòng học tập vẽ, hằng ngày siêng năng luyện tập. Khi kiếm củi bên trên núi, em đem que củi gạch xuống đất, vẽ những bé chim đang cất cánh trên đỉnh đầu. Lúc giảm cỏ ven sông, em nhúng tay xuống nước rồi vẽ tôm cá trên đá. Lúc trở về nhà, em vẽ những đồ đạc trong nhà lên tường, tứ bức tường dày đặc các hình vẽ.

Năm tháng trôi qua, Mã Lương không xong xuôi học vẽ, không bỏ mất một ngày nào cùng em đã tiến bộ rất mau. Em vẽ chim, cá giống như hệt, fan ta tưởng như chuẩn bị được nghe chim hót, được nhìn thấy cá tập bơi lội. Thế nhưng em vẫn chưa tồn tại cây bút vẽ. Em chỉ muốn sao đã đạt được một chiếc.

*
Cây cây viết thần – Truyện cổ tích Trung Quốc

Một tối em nằm ngủ khôn xiết say. Vào giấc ngủ, đột em bắt gặp một cụ già râu tóc bạc phơ hiển thị trước mặt, đưa cho em một cây cây viết và nói:

– Đây là cây bút thần, nó sẽ giúp con cực kỳ nhiều.

Mã Lương chú ý cây bút bằng vàng sáng che lánh, em vui lòng reo lên:

– Cây bút đẹp biết chừng nào! con cháu xin cảm ơn ông! Cảm ơn ông!…

Em không nói hoàn thành lời, cụ công cụ bà đã biến chuyển mất. Mã Lương đơ mình tỉnh dậy bắt đầu biết là mình nằm mơ. Tuy nhiên không, cây bút thần vẫn phía bên trong tay em, em vô cùng lấy làm cho lạ.

*
Truyện Cây cây viết thần

Mã Lương lấy cây viết ra vẽ một bé chim. Chim tung cánh cất cánh lên trời, chứa tiếng hót líu lo. Em vẽ tiếp một con cá. Cá vẫy đuôi trườn xuống sông, bơi lội lượn trước đôi mắt em. Mã Lương thích thú vô cùng.

Với cây cây viết thần, Mã Lương vẫn vẽ cho tất toàn bộ cơ thể nghèo trong làng. đơn vị nào không có cày, em vẽ mang lại cày. Nhà nào không có cuốc, em vẽ đến cuốc. Bên nào không có đèn, em vẽ mang lại đèn. Bên nào không tồn tại thùng múc nước, em vẽ cho thùng,…

*
Cây cây bút thần của Mã Lương

Việc đó người nào cũng biết. Rồi mẩu truyện cây bút thần lọt tới tai một thương hiệu địa chủ phong lưu trong làng. Hắn tức thời sai hai tên nô lệ đến bắt Mã Lương về nhà vẽ theo ý muốn của hắn. Mã Lương tuy còn nhỏ dại nhưng tính tình khảng khái. Em biết tâm thuật tham lam của bọn nhà giàu, đề nghị không vẽ bất cứ một sản phẩm gì, mặc cho chúng hết lời dụ dỗ, bắt nạt nạt. Tên địa nhà tức giận, nhốt em vào chuồng ngựa, quán triệt ăn uống gì.

Ba hôm sau, giữa tối tuyết xuống nhiều, nhìn ra sân thấy tuyết che trắng xoá, thương hiệu địa chủ nghĩ thầm: “Tên Mã Lương không chết đói thì cũng chết rét, ta hãy đi coi xem!”.

Gần cho chuồng ngựa, hắn thấy những tia sáng hồng lọt qua khe cửa, một mùi thơm ngào ngạt bốc ra. Hắn ghẹ mắt nhòm qua khe cửa ngõ thì thấy Mã Lương ngồi bên một lò lửa rực hồng đang ăn uống bánh nướng. Thương hiệu địa công ty kinh ngạc: Lò lửa chỗ nào ra? Bánh nơi đâu ra? Hắn nghĩ tức thì rằng tất cả những thứ này đều nhờ cây bút thần cơ mà có. Tức quá hắn sai lũ đầy tớ mang đến giết Mã Lương, chiếm lấy cây bút thần.

*
Sự tích Cây cây bút thần

Mười mấy tên đầy tớ hung hăng xông vào chuồng ngựa, mà lại Mã Lương không thể ở đấy nữa. Em đang vượt qua tường bởi một mẫu thang vẽ trên tường. Dòng thang hãy còn đó. Tên địa nhà leo lên thang nhưng không trèo qua bố bậc đã ngã lộn xuống đất. Dòng thang đổi thay mất.

Thoát khỏi nhà địa chủ, Mã Lương vẽ nhỏ ngựa, rồi cưỡi lên phi nhanh.

Đi không được bao xa, chợt gồm tiếng huyên náo <1> sau lưng, Mã Lương trở lại nhìn. Vào ánh đuốc sáng rực, Mã Lương nhận thấy tên địa công ty cưỡi trên lưng một nhỏ tuấn mã, tay vung dao sáng loáng, dẫn khoảng hai chục tên nô lệ đang xua theo.

Khi lũ chúng đã đi đến gần, Mã Lương âm thầm rút cây bút thần vẽ chiếc cung với mũi tên. Em giương cung. “Vút”, mũi thương hiệu lao đúng họng tên địa chủ, hắn bổ nhào xuống đất. Mã Lương ra roi thúc ngựa, ngựa chiến tung vó phóng như bay.

Ngựa phi trong cả mấy hôm mai ròng rã không nghỉ. Sau cùng, Mã Lương ngừng chân ở một thị trấn nhỏ. Không tồn tại việc làm, Mã Lương đành vẽ tranh đem cung cấp ở phố. Sợ hãi lộ phải em vẽ các bức tranh rất nhiều dở dang: chim thì thiếu cái mỏ hoặc thiếu một chân,…

*
Hình hình ảnh cây bút thần

Một hôm, Mã Lương vẽ bé cò trắng không mắt. Vì một ít sơ ý, em tiến công rơi một giọt mực xuống bức tranh. Giọt mực rơi đúng nơi mắt cò. Cố gắng là cò mở mắt, xoè cánh cất cánh đi. Chuyện làm cho chấn đụng cả thị trấn. Mấy kẻ méc nhau lẻo <2> cho tố giác <3> với bên vua. Vua phái triều thần cho đón Mã Lương về ghê đô. Mã Lương không thích đi, nhưng bầy họ kiếm tìm đủ phương pháp để dụ dỗ, đe nạt nhằm bắt em về hoàng cung <4>.

Mã Lương được nghe không ít điều tàn ác ở trong phòng vua so với dân nghèo, bắt buộc em rất thù ghét vua, không muốn vẽ. Vua bắt em vẽ một bé rồng, em ngay lập tức vẽ một bé cóc ghẻ. Vua bắt vẽ nhỏ phượng, em lại vẽ bé gà trụi lông. Hai loài vật ấy vừa rất xấu vừa không sạch thỉu, dancing nhót tứ tung cạnh bên nhà vua, ỉa tiểu đầy sàn nhà. Một mùi khó chịu thối bốc lên khắp cả cung điện. Công ty vua tức giận, mang đến quân bộ đội đến chiếm cây cây bút thần trong tay Mã Lương rồi nhốt em vào ngục tù <5>.

Xem thêm: Chứng Minh Bất Đẳng Thức Bunhiacopxki, Kèm Ví Dụ Minh Họa

*
Truyện cổ tích Cây bút thần

Lấy được cây bút thần, vua lấy ra vẽ. Một núi rubi không tán thành lòng tham, hắn ngay thức thì vẽ thêm không còn núi này cho núi khác, lừng chừng bao nhiêu cơ mà kể. Vẽ xong, vua xem lại chưa phải là số đông núi vàng nhưng chỉ là rất nhiều tảng đá lớn. Rất nhiều tảng đá nặng đó từ bên trên đỉnh núi lăn xuống, suýt đè gãy chân vua.

Nhưng hắn đâu chịu bỏ lòng tham. Vẽ núi xoàn không được thì vẽ thỏi vàng. Vua vẽ một thỏi vàng, thấy còn bé dại quá, lại vẽ một thỏi trang bị hai phệ hơn. Vẫn thấy còn nhỏ, hắn vẽ một thỏi lớn, vô cùng dài, dài đo đắn bao nhiêu thước.

*
Câu chuyện Cây cây viết thần

Vẽ xong, vua chú ý lại thì thấy trước mắt không phải là một thỏi vàng to mà lại là 1 con mãng xà <6> dài, mồm há hốc, đỏ lòm, đang vấp ngã lại phía hắn. May bao gồm triều thần xô cho tới cứu, trường hợp không, mãng xà đang nuốt chửng hắn.

Biết không có Mã Lương thì không có tác dụng được tích sự gì, vua cần thả em ra, sử dụng vàng bội bạc dỗ dành cùng hứa gả công chúa cho.

*
Cây bút thần – Truyện cổ tích Trung Quốc

Mã Lương vờ vịt đồng ý. Vua siêu mừng, liền mang trả bút thần mang đến em.

Vua nghĩ: “Nếu bảo nó vẽ núi, hại rằng bên trên núi có tương đối nhiều thú dữ, chi bằng bảo nó vẽ biển là hơn cả”. Nghĩ về vậy, vua bảo Mã Lương vẽ biển.

Hai nét bút đưa đi, biển khơi cả đã chỉ ra trước mặt. Biển lớn rộng mênh mông, xanh biếc, ko một gợn sóng, nhìn trong suốt như khía cạnh gương soi.

Nhà vua ngắm nhìn và thưởng thức mặt biển, rồi nói:

– biển lớn này sao không có cá nhỉ?

Mã Lương chấm vài chấm, đại dương liền hiện tại ra từng nào là cá, đủ những màu sắc, uốn đuôi mềm mại bơi lội tung tăng. Đàn cá bơi xa dần, xa dần. Vua siêu thích, cấp bảo Mã Lương:

– Hãy vẽ ngay mang lại ta một cái thuyền! Ta ý muốn ra khơi coi cá.

*
Cây bút thần của Mã Lương

Mã Lương lập tức vẽ ngay một chiếc thuyền khơi lớn. Vua, hoàng hậu, công chúa, hoàng tử và các quan đại thần đông đảo kéo nhau xuống thuyền. Mã Lương gửi thêm vài điều bút, gió thổi thêm nhè nhẹ, mặt hải dương nổi sóng lăn tăn, thuyền thủng thẳng ra khơi.

Thấy thuyền còn đi thừa chậm, vua đứng bên trên mũi thuyền, kêu lớn:

– mang đến gió lớn thêm một tí! cho gió to thêm một tí!

Mã Lương đưa thêm mấy nét cây bút đậm, sóng đại dương liền nổi lên, buồm căng phồng, chiếc thuyền lao ngoài bờ cấp tốc vun vút.

Mã Lương lại sơn thêm những nét cây viết nữa, gió mạnh mẽ nổi lên, biển lớn động, thuyền rung lắc lư nghiêng ngả.

Vua cuống quýt kêu lên:

– Đừng cho gió thổi nữa! Đừng mang lại gió thổi nữa!

Mã Lương không thể đếm xỉa đến những lời đó. Cây cây bút của em liên tục vẽ phần đa đường cong lớn. Biển khơi động dữ dội, sóng biển cả xô vào thuyền hết lần này mang đến đợt khác.

*
Hình hình ảnh cây cây viết thần

Vua ướt hết cả quần áo, một tay ôm cột buồm, một tay ra hiệu, gào to bảo Mã Lương thôi ko vẽ nữa.

Mã Lương vờ như ko nghe thấy, cứ liên tiếp vẽ. Gió bão càng to, mây đen kéo mù mịt, trời tối sầm. Sóng lớn nổi lên dữ dội giống như những trái núi đổ sập xuống thuyền. Cái thuyền nao núng rồi bị chôn vùi trong số những lớp sóng hung dữ.

Sau lúc vua chết, những câu hỏi làm cao niên của Mã Lương cùng với cây cây bút thần được ngợi ca khắp nước. Nhưng không một ai biết sau đó Mã Lương đã đi được đâu.

Có người nói Mã Lương vẫn trở về quê cũ, sinh sống với những người bạn ruộng đồng.

Xem thêm: Top 17 Bài Cảm Nghĩ Về Người Thân Yêu Nhất Trong Gia Đình Năm 2021 (Dàn Ý

Có tín đồ nói Mã Lương đi khắp đó đây, lấy hết thời giờ đồng hồ và công sức của con người để vẽ cho những người nghèo khổ.