Tổ quốc nhìn từ biển nguyễn việt chiến

  -  

Tháng 5/2014, biển cả Đông lại trở thành điểm trung tâm khi trung quốc đưa trái phép giàn khoan và tàu chiến vào xâm phạm lãnh hải Việt Nam. Từ thời điểm cách đây đúng tía năm, cũng hồi tháng 5/2011, bài xích thơ "Tổ quốc quan sát từ biển" ở trong phòng thơ Nguyễn Việt Chiến được chào làng vào dịp china gây hấn giảm cáp tàu dò hỏi dầu khí của nước ta trên biển lớn Đông đã nhận được sự rung cảm của hàng tỷ độc giả. Và một trong những ngày ngay sát đây, hơn bao giờ hết, bài xích thơ được nhiều người truyền nhau và lan tỏa sức mạnh kỳ diệu của nó. Để đáp ứng mong mỏi của nhiều độc giả, báo Đời sinh sống và lao lý xin trích đăng bài xích thơ cũng tương tự những trọng điểm sự của người sáng tác xung quanh bài thơ xúc đụng này.

Bạn đang xem: Tổ quốc nhìn từ biển nguyễn việt chiến


Tổ quốc chú ý từ biển

 

Nếu Tổ quốc đang bão giông trường đoản cú biển

Có 1 phần máu thịt sống Hoàng Sa

Ngàn năm trước con theo phụ thân xuống biển

Mẹ lên rừng thương nhớ mãi ngôi trường Sa

 

Đất nước nhà khi chập chờn bóng giặc

Các con nằm thao thức phía trường Sơn

Biển Tổ quốc không một ngày yên ả

Biển bắt buộc lao như áo bà mẹ bạc sờn

 

Nếu Tổ quốc bây giờ nhìn từ biển

Mẹ Âu Cơ hẳn quan yếu yên lòng

Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa

Trong hồn người dân có ngọn sóng nào không

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo

Lạc Long phụ vương nay chưa thấy trở về

Lời phụ thân dặn bắt buộc giữ từng thước đất

Máu xương này con cháu vẫn ghi nhớ ghi

 

Đêm nai lưng trọc nỗi mưa mối cung cấp chớp bể

Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù

Thương rượu cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ

Thương Hòn Mê bão tố phía âm u

 

Nếu Tổ quốc quan sát từ bao yêu đương tích

Những nhức thương trận mạc vẫn qua rồi

Bao dáng núi còn mang hình goá phụ

Vọng phu bi hùng vẫn dỗ trẻ, ru nôi

 

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa

Đã mười lần giặc đến tự biển lớn Đông

Những ngọn sóng hoá Bạch Đằng cảm tử

Lũ thoát Hoan bội nghĩa tóc ghê trống đồng

Thương tổ quốc trên tía ngàn hòn đảo

Suốt nghìn năm nhẵn giặc vẫn chập chờn

Máu đã đổ làm việc Trường Sa ngày ấy

Bạn tôi nằm bên dưới sóng mặn vùi thân

 

Nếu sông núi neo mình đầu sóng cả

Những con trai trai ra hòn đảo đã quên mình

Một nhan sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước

Còn truyền đời nhỏ cháu mãi đinh ninh

 

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát

Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời

Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất

Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi.

NGUYỄN VIỆT CHIẾN

*

Nhà thơ Nguyễn Việt Chiến

Tôi sẽ viết bài bác thơ ban đầu bằng hình ảnh Tổ quốc nhìn từ phía biển. Tự thuở hồng hoang, truyền thuyết cha Lạc Long Quân và chị em Âu Cơ đã nói đến việc mở nước trường đoản cú phía biển. 50 fan con theo phụ thân Lạc Long Quân xuống biển để mở mang tổ quốc từ phía đại dương cả, 50 bạn con theo chị em âu Cơ lên rừng duy trì gìn tổ quốc từ phía biên cương. Lịch sử dân tộc dựng nước cùng giữ nước của dân tộc bản địa ta gắn liền với biển đảo, ông phụ vương ta đã bám biển, giữ lại nước ngàn năm từ phía biển. Từ nghìn xưa cho nay quốc gia ta đã bao gồm hơn 10 lần giặc tới từ phía biển Đông, với những cuộc xâm lược của phong kiến nước trung hoa dưới thời Đinh - Lý - trần - Lê, cho đến khi thực dân Pháp bắn phát súng thứ nhất vào cửa Thuận An, tởm thành Huế đánh tiếng cuộc xâm lăng cũng là từ phía biển.

Trong hồn người dân có ngọn sóng như thế nào không?

Tôi không ngờ bài thơ "Tổ quốc quan sát từ biển" lại đã có được sức cộng hưởng tri âm với rất nhiều người đọc như vậy. Trong bài xích thơ này có đoạn thơ sau: "Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn tự biển/ chị em Âu Cơ hẳn thiết yếu yên lòng/ Sóng lớp lớp đè lên trên thềm lục địa/ vào hồn người dân có ngọn sóng làm sao không".

Xem thêm: Con Chim Non Trên Cành Cao Hót Véo Von, Con Chim Non

Tôi nghĩ rằng, trong thâm tâm hồn mỗi bên thơ, mỗi nhạc sỹ bọn họ hôm nay, còn nếu như không trào dơ lên ngọn sóng thi ca yêu nước ấy thì làm sao các bài thơ và phiên bản nhạc của chúng ta có được sự cùng hưởng tri âm từ hàng triệu con người đọc. Bởi vì thế, tôi tin rằng, dân chúng và thế hệ trẻ hôm nay không quay sườn lưng lại với thi ca yêu nước đâu, mà có lẽ rằng các nhà thơ buộc phải tự hỏi: bọn họ đã làm những gì để nói lên tiếng nói của nỗi đau với khát vọng của chính dân tộc mình trước những mối đe dọa đối với nước nhà trong đều tháng năm này? cùng qua sự tận hưởng ứng của sản phẩm triệu độc giả đối với bài bác thơ "Tổ quốc quan sát từ biển", thêm một đợt nữa, tôi tin tưởng rằng công chúng từ bây giờ không hề quay sống lưng lại cùng với thi ca yêu thương nước.

 

Khi bài bác thơ "Tổ quốc chú ý từ biển" của mình được in trên các tờ báo và viral rộng khắp trên những mạng thông tin điện tử, đã có tương đối nhiều độc giả gửi phản hồi nhận xét: chắc rằng đã rất rất lâu mới bao gồm một bài bác thơ khiến được sức cùng hưởng, lan tỏa nhanh lẹ và rộng rãi trong xã hội những người việt nam yêu nước làm việc cả trong nước cùng nước ngoài. Và có rất nhiều độc giả đề nghị đưa bài bác thơ này vào sách giáo khoa phổ thông. Tôi cảm nhận, điều này đã nói lên sức tác động của thi ca yêu nước đối với đời sinh sống dân tộc, nhất là với người trẻ tuổi hôm nay.

Xem thêm: Giải Đáp: Nên Mua Tủ Lạnh Loại Nào Tốt Nhất Năm 2022? Nên Mua Tủ Lạnh Hãng Nào Tốt Nhất Năm 2022

 

Đáng chú ý, sau bài trả lời phỏng vấn của mình về bài thơ "Tổ quốc chú ý từ biển" bên trên một tờ báo, trong không ít lời phản hồi khá xúc đụng từ phía những bạn teen ở vào và quanh đó nước. Tôi đang viết bài xích thơ này bởi chính hầu như trải nghiệm khi đi qua chiến tranh cách đây gần 40 năm và bởi chính các trắc trở của bản thân mình trong cuộc sống một bên báo mà tôi nên trải qua. Ở thời điểm viết bài thơ này, tôi vừa trở lại công tác trên Báo Thanh niên. Với "Tổ quốc quan sát từ biển" là bài thơ thứ nhất khi tôi quay trở lại cầm bút. Lúc ấy, tôi đã vượt lên nỗi nhức đời thường của chính mình để nghĩ về Tổ quốc, nhằm xúc động theo phong cách một bên thơ đã cảm nhận thoải mái trong hằng ngày đang sống và nhìn nhận thêm những nguy cơ, rất nhiều hiểm họa sắp tới gần trên vùng biển hòn đảo của giang sơn thân yêu. Và chính từ cảm hứng lớn lao ấy, tôi vẫn viết bài xích thơ"Tổ quốc quan sát từ biển" như viết từ bỏ chính bằng máu và nước mắt của mình.

Tôi nghĩ, đơn vị thơ chỉ hoàn toàn có thể gắn bó với đời sống tinh thần của dân tộc bản địa mình lúc những bài xích thơ của mình nhận được sự cộng hưởng, sự tri âm từ đầy đủ con tình nhân nước chân chủ yếu vào đa số thời điểm giang sơn gian lao.