TẬP ĐỌC TIẾNG RAO ĐÊM LỚP 5

     
*
*
*

Tiếng rao đêm

Gần như tối nào tôi cũng nghe thấy giờ đồng hồ rao ấy: “Bánh… giò…ò…ò…!” giờ rao hồ hết đều, khan khan kéo dãn trong tối khuya tĩnh mịch, nghe ảm đạm não ruột.

Bạn đang xem: Tập đọc tiếng rao đêm lớp 5

Rồi một đêm, vừa thiếp đi, tôi bỗng nhiên giật mình bởi vì những tiếng la: “Cháy! Cháy nhà!”…

nơi ở đầu hẻm vẫn bốc lửa phừng phừng. Giờ kêu cứu vãn thảm thiết vọng lại. Vào ánh lửa, tôi thấy một bóng người cao, gầy, khập khiễng chạy tới khu nhà ở cháy, xô góc cửa đổ rầm. Mấy tín đồ trong bên vọt ra, khung cửa ngõ ập xuống, bụi bặm mịt mù…

Rồi từ trong nhà, vẫn cái bóng cao, khập khiễng ấy lòm khòm như đang che chở vật gì, phóng trực tiếp ra đường. Qua khỏi thềm nhà, bạn đó vừa bổ quỵ thì một cây rầm sập xuống. Mọi người xô đến. Ai nấy bàng hoàng vì trong cái bọc chăn còn vương khói mà người ấy đã ôm khư khư là 1 đứa nhỏ nhắn mặt mày black nhẻm, thất thần, khóc không thành tiếng. Mọi tín đồ khiêng người lũ ông ra xa. Fan anh mượt nhũn. Tín đồ ta cấp cứu cho anh. Ai đó thảng thốt kêu: “Ô… này!”, rồi cầm dòng chân cứng ngắc của nạn nhân giơ lên: thì ra là một chiếc chân gỗ.

bạn ta lần kiếm tìm tung tích nạn nhân. Anh công an đưa ra từ bâu áo nạn nhân một mớ giấy tờ. Ai nấy bàng hoàng khi thấy vào xấp giấy một tờ thẻ mến binh. Bấy giờ tín đồ ta mới xem xét chiếc xe đạp nằm lăn lóc ở góc cạnh tường và những chiếc bánh giò tung tóe… té ra người chào bán bánh giò là 1 trong thương binh. Chính anh đang phát hiển thị đám cháy, đã thông báo và cứu vớt một gia đình.

Vừa thời điểm đó, dòng xe cấp cứu ào cho tới chở nàn nhân đi…

Theo Nguyễn Lê Tín Nhân


Tiếng rao đêm

Gần như tối nào tôi cũng nghe thấy giờ đồng hồ rao ấy: “Bánh… giò…ò…ò…!” giờ rao các đều, khan khan kéo dãn trong đêm khuya tĩnh mịch, nghe bi hùng não ruột.

Rồi một đêm, vừa thiếp đi, tôi đột giật mình vì những tiếng la: “Cháy! Cháy nhà!”…

căn nhà đầu hẻm sẽ bốc lửa phừng phừng. Tiếng kêu cứu vớt thảm thiết vọng lại. Vào ánh lửa, tôi thấy một bóng fan cao, gầy, khập khiễng chạy tới khu nhà ở cháy, xô góc cửa đổ rầm. Mấy tín đồ trong đơn vị vọt ra, khung cửa ngõ ập xuống, khói xe mịt mù…

Rồi từ trong nhà, vẫn loại bóng cao, khập khiễng ấy lòm khòm như đang bảo hộ vật gì, phóng thẳng ra đường. Qua khỏi thềm nhà, tín đồ đó vừa bửa quỵ thì một cây rầm sập xuống. Mọi fan xô đến. Ai nấy sững sờ vì trong cái quấn chăn còn vương sương mà tín đồ ấy sẽ ôm khư khư là một trong những đứa bé mặt mày black nhẻm, thất thần, khóc ko thành tiếng. Mọi người khiêng người lũ ông ra xa. Fan anh mượt nhũn. Tín đồ ta cấp cứu mang đến anh. Ai đó thảng thốt kêu: “Ô… này!”, rồi cầm chiếc chân cứng rắn của nàn nhân giơ lên: té ra là một chiếc chân gỗ.

người ta lần tìm tung tích nàn nhân. Anh công an đưa ra từ túi áo nạn nhân một mớ giấy tờ. Ai nấy bàng hoàng khi thấy vào xấp giấy một tấm thẻ yêu mến binh. Bấy giờ bạn ta mới cân nhắc chiếc xe đạp điện nằm lăn lóc ở góc cạnh tường và các chiếc bánh giò tung tóe… té ra người buôn bán bánh giò là một trong những thương binh. Chủ yếu anh vẫn phát hiện ra đám cháy, đã báo động và cứu vãn một gia đình.

Vừa lúc đó, chiếc xe cấp cho cứu ào cho tới chở nạn nhân đi…

Theo Nguyễn Lê Tín Nhân


Đám cháy xẩy ra vào thời gian nào?

*


Tiếng rao đêm

Gần như tối nào tôi cũng nghe thấy giờ đồng hồ rao ấy: “Bánh… giò…ò…ò…!” tiếng rao những đều, khan khan kéo dãn dài trong đêm khuya tĩnh mịch, nghe ai oán não ruột.

Rồi một đêm, vừa thiếp đi, tôi hốt nhiên giật mình vì chưng những tiếng la: “Cháy! Cháy nhà!”…

căn nhà đầu hẻm đang bốc lửa phừng phừng. Giờ đồng hồ kêu cứu thảm thiết vọng lại. Trong ánh lửa, tôi thấy một bóng tín đồ cao, gầy, khập khiễng chạy tới ngôi nhà cháy, xô góc cửa đổ rầm. Mấy fan trong bên vọt ra, khung cửa ngõ ập xuống, khói bụi mịt mù…

Rồi từ trong nhà, vẫn dòng bóng cao, khập khiễng ấy lum khum như đang che chở vật gì, phóng trực tiếp ra đường. Qua ngoài thềm nhà, người đó vừa ngã quỵ thì một cây rầm sập xuống. Mọi bạn xô đến. Ai nấy bàng hoàng vì trong cái bọc chăn còn vương khói mà tín đồ ấy vẫn ôm khư khư là 1 trong đứa bé nhỏ mặt mày black nhẻm, thất thần, khóc ko thành tiếng. Mọi người khiêng người đàn ông ra xa. Người anh mượt nhũn. Bạn ta cấp cho cứu đến anh. Ai đó thảng thốt kêu: “Ô… này!”, rồi cầm cái chân cứng ngắc của nàn nhân giơ lên: thế ra là một cái chân gỗ.

người ta lần kiếm tìm tung tích nàn nhân. Anh công an tìm thấy từ bâu áo nạn nhân một mớ giấy tờ. Ai nấy sững sờ khi thấy trong xấp giấy một tờ thẻ yêu đương binh. Bấy giờ tín đồ ta mới lưu ý đến chiếc xe đạp điện nằm lăn lóc ở góc tường và các chiếc bánh giò tung tóe… té ra người chào bán bánh giò là 1 thương binh. Thiết yếu anh đã phát chỉ ra đám cháy, đã báo động và cứu vãn một gia đình.

Vừa cơ hội đó, chiếc xe cung cấp cứu ào tới chở nạn nhân đi…

Theo Nguyễn Lê Tín Nhân


Quang cảnh vụ cháy nổ được biểu đạt như thay nào?

*


Tiếng rao đêm

Gần như đêm nào tôi cũng nghe thấy giờ rao ấy: “Bánh… giò…ò…ò…!” tiếng rao phần đông đều, khan khan kéo dài trong tối khuya tĩnh mịch, nghe bi đát não ruột.

Rồi một đêm, vừa thiếp đi, tôi bất chợt giật mình vì những giờ la: “Cháy! Cháy nhà!”…

căn nhà đầu hẻm sẽ bốc lửa phừng phừng. Giờ kêu cứu giúp thảm thiết vọng lại. Vào ánh lửa, tôi thấy một bóng bạn cao, gầy, khập khiễng chạy tới ngôi nhà cháy, xô ô cửa đổ rầm. Mấy fan trong nhà vọt ra, khung cửa ập xuống, khói bụi mịt mù…

Rồi từ vào nhà, vẫn cái bóng cao, khập khiễng ấy lòm khòm như đang bảo vệ vật gì, phóng trực tiếp ra đường. Qua khỏi thềm nhà, fan đó vừa té quỵ thì một cây rầm sập xuống. Mọi tín đồ xô đến. Ai nấy sững sờ vì trong cái quấn chăn còn vương khói mà tín đồ ấy đang ôm khư khư là một trong những đứa nhỏ xíu mặt mày đen nhẻm, thất thần, khóc ko thành tiếng. Mọi tín đồ khiêng người lũ ông ra xa. Bạn anh mượt nhũn. Người ta cấp cho cứu cho anh. Ai kia thảng thốt kêu: “Ô… này!”, rồi cầm loại chân chắc nịch của nàn nhân giơ lên: té ra là một chiếc chân gỗ.

người ta lần tìm kiếm tung tích nạn nhân. Anh công an tìm thấy từ bâu áo nạn nhân một mớ giấy tờ. Ai nấy bàng hoàng khi thấy vào xấp giấy một tờ thẻ thương binh. Bấy giờ fan ta mới cân nhắc chiếc xe đạp nằm lăn lóc ở góc cạnh tường và các chiếc bánh giò tung tóe… thế ra người bán bánh giò là một trong thương binh. Chính anh đang phát chỉ ra đám cháy, đã báo động và cứu giúp một gia đình.

Xem thêm: Cách Sử Dụng Dấu Chấm Phẩy Dùng Trong Trường Hợp Nào, Cách Sử Dụng Tất Cả Các Dấu Câu Trong Tiếng Việt

Vừa lúc đó, loại xe cấp cho cứu ào cho tới chở nàn nhân đi…

Theo Nguyễn Lê Tín Nhân


Người đã gan góc cứu em nhỏ bé là ai?

*


Tiếng rao đêm

Gần như đêm nào tôi cũng nghe thấy tiếng rao ấy: “Bánh… giò…ò…ò…!” giờ đồng hồ rao rất nhiều đều, khan khan kéo dãn trong tối khuya tĩnh mịch, nghe bi thảm não ruột.

Rồi một đêm, vừa thiếp đi, tôi bất chợt giật mình do những giờ đồng hồ la: “Cháy! Cháy nhà!”…

khu nhà ở đầu hẻm đã bốc lửa phừng phừng. Tiếng kêu cứu vớt thảm thiết vọng lại. Vào ánh lửa, tôi thấy một bóng bạn cao, gầy, khập khiễng chạy tới căn nhà cháy, xô góc cửa đổ rầm. Mấy người trong nhà vọt ra, khung cửa ập xuống, khói xe mịt mù…

Rồi từ trong nhà, vẫn mẫu bóng cao, khập khiễng ấy lòm khòm như đang che chở vật gì, phóng thẳng ra đường. Qua ngoài thềm nhà, tín đồ đó vừa ngã quỵ thì một cây rầm sập xuống. Mọi fan xô đến. Ai nấy bàng hoàng vì trong cái quấn chăn còn vương khói mà fan ấy vẫn ôm khư khư là 1 trong những đứa nhỏ bé mặt mày đen nhẻm, thất thần, khóc không thành tiếng. Mọi fan khiêng người lũ ông ra xa. Người anh mềm nhũn. Bạn ta cấp cứu cho anh. Ai kia thảng thốt kêu: “Ô… này!”, rồi cầm cái chân cứng nhắc của nàn nhân giơ lên: té ra là một cái chân gỗ.

người ta lần tra cứu tung tích nàn nhân. Anh công an tìm ra từ túi áo nạn nhân một mớ giấy tờ. Ai nấy sững sờ khi thấy trong xấp giấy một tấm thẻ yêu thương binh. Bấy giờ bạn ta mới để ý đến chiếc xe đạp điện nằm lăn lóc ở góc tường và những chiếc bánh giò tung tóe… thì ra người bán bánh giò là một trong những thương binh. Thiết yếu anh đang phát chỉ ra đám cháy, đã báo động và cứu một gia đình.

Vừa cơ hội đó, cái xe cấp cho cứu ào tới chở nạn nhân đi…

Theo Nguyễn Lê Tín Nhân


Tiếng rao đêm

Gần như tối nào tôi cũng nghe thấy tiếng rao ấy: “Bánh… giò…ò…ò…!” giờ đồng hồ rao hồ hết đều, khan khan kéo dãn trong đêm khuya tĩnh mịch, nghe ảm đạm não ruột.

Rồi một đêm, vừa thiếp đi, tôi bỗng giật mình vì chưng những giờ la: “Cháy! Cháy nhà!”…

nơi ở đầu hẻm đã bốc lửa phừng phừng. Giờ đồng hồ kêu cứu thảm thiết vọng lại. Trong ánh lửa, tôi thấy một bóng người cao, gầy, khập khiễng chạy tới ngôi nhà cháy, xô cửa nhà đổ rầm. Mấy bạn trong đơn vị vọt ra, khung cửa ập xuống, bụi bặm mịt mù…

Rồi từ vào nhà, vẫn chiếc bóng cao, khập khiễng ấy lum khum như đang bảo vệ vật gì, phóng thẳng ra đường. Qua ngoài thềm nhà, fan đó vừa xẻ quỵ thì một cây rầm sập xuống. Mọi người xô đến. Ai nấy bàng hoàng vì trong cái quấn chăn còn vương sương mà bạn ấy vẫn ôm khư khư là 1 đứa nhỏ bé mặt mày đen nhẻm, thất thần, khóc không thành tiếng. Mọi tín đồ khiêng người đàn ông ra xa. Người anh mượt nhũn. Tín đồ ta cấp cho cứu đến anh. Ai đó thảng thốt kêu: “Ô… này!”, rồi cầm dòng chân cứng ngắc của nạn nhân giơ lên: té ra là một cái chân gỗ.

bạn ta lần tìm kiếm tung tích nạn nhân. Anh công an tìm ra từ túi của áo nạn nhân một mớ giấy tờ. Ai nấy bàng hoàng khi thấy trong xấp giấy một tờ thẻ mến binh. Bấy giờ người ta mới cân nhắc chiếc xe đạp nằm lăn lóc ở góc cạnh tường và các chiếc bánh giò tung tóe… hoá ra người buôn bán bánh giò là 1 trong thương binh. Bao gồm anh sẽ phát hiển thị đám cháy, đã thông báo và cứu một gia đình.

Vừa lúc đó, mẫu xe cấp cho cứu ào cho tới chở nàn nhân đi…

Theo Nguyễn Lê Tín Nhân


Chi tiết như thế nào trong truyện gây bất thần cho người đọc?

*


Tiếng rao đêm

Gần như tối nào tôi cũng nghe thấy giờ đồng hồ rao ấy: “Bánh… giò…ò…ò…!” tiếng rao phần nhiều đều, khan khan kéo dãn trong tối khuya tĩnh mịch, nghe bi lụy não ruột.

Rồi một đêm, vừa thiếp đi, tôi bỗng nhiên giật mình vày những giờ đồng hồ la: “Cháy! Cháy nhà!”…

khu nhà ở đầu hẻm đang bốc lửa phừng phừng. Giờ đồng hồ kêu cứu giúp thảm thiết vọng lại. Trong ánh lửa, tôi thấy một bóng bạn cao, gầy, khập khiễng chạy tới nơi ở cháy, xô cửa nhà đổ rầm. Mấy bạn trong đơn vị vọt ra, khung cửa ngõ ập xuống, bụi bặm mịt mù…

Rồi từ trong nhà, vẫn loại bóng cao, khập khiễng ấy lòm khòm như đang bảo vệ vật gì, phóng trực tiếp ra đường. Qua ngoài thềm nhà, fan đó vừa ngã quỵ thì một cây rầm sập xuống. Mọi bạn xô đến. Ai nấy bàng hoàng vì vào cái bọc chăn còn vương khói mà fan ấy đang ôm khư khư là 1 trong đứa nhỏ xíu mặt mày black nhẻm, thất thần, khóc ko thành tiếng. Mọi bạn khiêng người lũ ông ra xa. Fan anh mượt nhũn. Bạn ta cấp cho cứu mang lại anh. Ai đó thảng thốt kêu: “Ô… này!”, rồi cầm mẫu chân cứng nhắc của nàn nhân giơ lên: thế ra là một cái chân gỗ.

tín đồ ta lần tra cứu tung tích nạn nhân. Anh công an tìm ra từ bâu áo nạn nhân một mớ giấy tờ. Ai nấy sững sờ khi thấy vào xấp giấy một tờ thẻ thương binh. Bấy giờ fan ta mới suy nghĩ chiếc xe đạp nằm lăn lóc ở góc tường và những chiếc bánh giò tung tóe… thế ra người bán bánh giò là một trong thương binh. Chính anh đã phát hiện ra đám cháy, đã báo động và cứu vãn một gia đình.

Vừa thời điểm đó, mẫu xe cấp cho cứu ào cho tới chở nạn nhân đi…

Theo Nguyễn Lê Tín Nhân


Tiếng rao đêm

Gần như tối nào tôi cũng nghe thấy tiếng rao ấy: “Bánh… giò…ò…ò…!” tiếng rao các đều, khan khan kéo dãn dài trong đêm khuya tĩnh mịch, nghe ai oán não ruột.

Rồi một đêm, vừa thiếp đi, tôi chợt giật mình do những tiếng la: “Cháy! Cháy nhà!”…

ngôi nhà đầu hẻm đang bốc lửa phừng phừng. Tiếng kêu cứu vớt thảm thiết vọng lại. Trong ánh lửa, tôi thấy một bóng fan cao, gầy, khập khiễng chạy tới ngôi nhà cháy, xô cửa nhà đổ rầm. Mấy tín đồ trong công ty vọt ra, khung cửa ập xuống, bụi bặm mịt mù…

Rồi từ trong nhà, vẫn loại bóng cao, khập khiễng ấy lom khom như đang bảo vệ vật gì, phóng trực tiếp ra đường. Qua ngoài thềm nhà, người đó vừa vấp ngã quỵ thì một cây rầm sập xuống. Mọi bạn xô đến. Ai nấy sững sờ vì trong cái quấn chăn còn vương sương mà bạn ấy đã ôm khư khư là một trong đứa nhỏ nhắn mặt mày black nhẻm, thất thần, khóc ko thành tiếng. Mọi bạn khiêng người lũ ông ra xa. Tín đồ anh mượt nhũn. Bạn ta cung cấp cứu mang lại anh. Ai kia thảng thốt kêu: “Ô… này!”, rồi cầm mẫu chân cứng nhắc của nạn nhân giơ lên: hoá ra là một chiếc chân gỗ.

Xem thêm: Cách Bỏ Dấu Gạch Chân Đỏ Trong Word Triệt Để 2022, 2 Cách Tắt Gạch Chân Đỏ Trong Word Triệt Để 2022

fan ta lần tra cứu tung tích nạn nhân. Anh công an tìm ra từ bâu áo nạn nhân một mớ giấy tờ. Ai nấy bàng hoàng khi thấy vào xấp giấy một tờ thẻ mến binh. Bấy giờ tín đồ ta mới suy xét chiếc xe đạp điện nằm lăn lóc ở góc tường và các cái bánh giò tung tóe… té ra người buôn bán bánh giò là một trong những thương binh. Thiết yếu anh đang phát hiển thị đám cháy, đã báo động và cứu một gia đình.