Tập làm văn lớp 4

     

35 đề tập làm văn giỏi lớp 4 bao bao gồm tuyển tập những đề văn giỏi lớp 4 giúp những em củng vậy kiến thức, gồm thêm tư liệu để hoàn thành bài văn giỏi hơn. Chúc các em học tốt!

Tập làm cho văn lớp 4

Em đã có lần giúp đỡ bạn bè (hoặc người thân trong gia đình) một việc, dù hết sức nhỏ. Hãy nhắc lại câu chuyên đó với nêu cảm nghĩ của em.

Bạn đang xem: Tập làm văn lớp 4

Gợi ý:

a) MB: reviews hoàn cảnh, nhân vật trước lúc xảy ra câu chuyện: mẩu chuyện xảy ra chỗ nào hoặc diễn ra trong yếu tố hoàn cảnh nào? Sự việc sẵn sàng cho câu chuyện ban đầu là gì?

b) TB: đề cập lại cốt truyện câu chuyện từ bỏ lúc khởi đầu đến dịp kết thúc:

- Sự việc mở màn cho mẩu truyện là gì?

- gần như sự việc tiếp theo lần lượt ra mắt như nạm nào? nói rõ từng hành động, cụ thể cụ thể của việc làm giúp bạn hay người thân của em: thao tác gì, làm như vậy nào?... Nêu rõ thái độ, hành động của nhân thứ khác trước sự làm của em...


- Sự việc chấm dứt ra sao?

c) KB: Nêu cảm nghĩ của em về câu hỏi làm góp đỡ bạn bè hay tín đồ thân: câu hỏi làm giúp sức người khác nhằm lại mang đến em những xem xét và cảm hứng gì, hoặc còn lại trong em tuyệt hảo gì nặng nề phai?

VD: một buổi sáng, tôi cùng anh em đang vui chơi và giải trí trước đơn vị thì một đám mây đen kéo đến. Tất cả chúng tôi chạy gấp về công ty mình. Phút chốc, cơn mưa rào ập tới.

Ngồi vào nhà nóng áp, nhìn ra bên ngoài mưa rơi lạnh buốt, tôi bỗng nhiên nhớ ra một điều: sáng nay chị tôi đến lớp không với áo mưa. Tiếng này cũng chính là lúc chảy học mang đến nơi. Tôi vội nhóm nón, khoác tấm ni lông, tay vậy áo mưa, chạy vội mang đến trường chị. Vừa căn vặn lớp chị tôi đang cho học sinh ra. Thấy tôi, chị tôi mừng quýnh, cầm áo mưa mặc vào bạn và cảm ơn tôi rối rít. Hai bà bầu tôi ra về dưới trời mưa xối xả. Chân shop chúng tôi bấm chặt xuống đất cho đỡ trơn. Gió thổi to gan lớn mật từng cơn như hy vọng giằng chiếc nón tôi team trên đầu. Hồ hết giọt mưa gõ lộp bộp xuống nón tôi nghe cực kỳ vui tai.


Về đến nhà, trong tâm tôi cực kỳ vui sướng do đã giúp sức được chị của mình. Câu chuyện xảy ra lâu rồi nhưng tới lúc này tôi còn ghi nhớ mãi vị đó là một trong kỉ niệm đẹp nhất của chị em chúng tôi.

ĐỀ 2

Em đã có lần tham gia hoặc tận mắt chứng kiến một bài toán làm trợ giúp em nhỏ ở đi ngoài đường hay vào tường học. Hãy nhắc lại mẩu chuyện đó.

Gợi ý:

VD: Đi học tập về, tôi đã tung tăng bước trên phố thì thấy một em bé gái chừng ba, bốn tuổi sẽ bi bô nói. ở bên cạnh là một các bạn đội viên tất cả khuôn mặt dễ mến, đang dắt em nhỏ, vừa đi vừa trò chuyện.

Chốc chốc, em bé lại hỏi: "Mẹ đâu? mẹ đâu?". Tín đồ chị dịu dàng êm ả đáp: "Ừ, chị sẽ dẫn em về với mẹ đây mà!" Vừa nói, chúng ta vừa chỉ tay về phía trước. Bước lại gần, tôi khẽ hỏi: "Em chúng ta đấy à?" chúng ta đó mỉm cười: "Không, em này bị lạc. Mình đang chuyển em đi kiếm mẹ đây!" Nói xong, bạn bế em lên, trải qua đường để mang đến đồn công an sát đó, chắc là bạn muốn nhờ những chú công an tra cứu hộ bà bầu cho em bé. Vừa hay, lúc đó có một cô trông còn trẻ, hớt hơ hớt hải chạy lại. Em nhỏ dại mừng trẻ ranh reo lên:

- Mẹ! Mẹ! bà mẹ đây rồi!

Cô nhớ bé mình, vui hào hứng ôm chầm lấy cùng còn ngỏ lời cảm ơn chú công an. Chú công an mừng rỡ đáp: "Đây chưa hẳn là công của shop chúng tôi mà là công của em nhóm viên quàng khăn đỏ này đấy!" Người bà mẹ nắm chặt bàn tay của người nữ giới và trầm trồ khen ngợi: "Quý hóa quá! thật là quý hóa! Cô cảm ơn cháu những lắm!"


Đề 3

Một người thân trong gia đình trong gia đình em (ông, bà, bố, mẹ, anh, chị) đã có lần làm một việc tốt làm em cảm hễ và nhớ mãi. Hãy kể lại câu chuyện đó.

Gợi ý:

Hôm nay cảm nhận tiền, chị Nhân của tôi phấn kích lắm vì đấy là số tiền thứ nhất do công sức của chị có tác dụng ra. Hai người mẹ bàn với nhau sẽ tải tập, mua bút chì vẽ tranh, thiết lập kẹp tóc, ăn uống phở, uống sữa, ai ai cũng phấn khởi.

Buổi chiều, ba đi làm về, áo đẫm mồ hôi. Quan sát dáng nhỏ xíu gầy của bố trong cái áo bạc mầu có vá đôi chỗ, không ai bảo ai, hai người mẹ đều nín lặng. Về tối đến, chị Nhân bàn cùng với tôi: “Chúng mình dành số chi phí này mua khuyến mãi ba mẫu áo nhằm đi làm. Em có đồng ý không?” Tôi nhất trí. Cố gắng là nhì chị em kín đáo mua áo tặng ba. Món vàng được chị Nhân gói cẩn thận, đẹp đẽ rồi cắt cử tôi mang đến khuyến mãi ba. Cầm cố món quà, cha nhìn hai bà mẹ tôi một biện pháp ngạc nhiên. Má cũng ngỡ ngàng không kém ba. Má giục ba mở ra xem. Khi thấy dòng áo, bố mẹ cùng thốt lên:

- Ồ, mẫu áo! có tác dụng sao những con có được?

Sau khi biết rõ phần lớn chuyện, tía cảm động ôm cả chiếc áo cùng hai chị em chúng tôi vào lòng, nghẹn ngào nói:

- các con của ba ngoan và gồm hiếu quá!

Thế rồi, phần lớn giọt nước mắt cứ lộng lẫy trên đôi mắt của má.

Chuyện xảy ra đã lâu tuy nhiên hình hình ảnh “chiếc áo hiếu thảo” và gương mặt thân yêu thương của bố mẹ còn hiện nay tươi rói trong trái tim trí tôi. Đó là một kỉ niệm cạnh tranh quên bởi vì nó góp tôi nhận thấy một điều đẹp đẽ: vui biết bao lúc mình biết quan tâm đến người khác.

Đề 4

Em đã từng tham gia hoặc tận mắt chứng kiến những vấn đề làm có ý nghĩa sâu sắc tốt rất đẹp ở địa phương mình đang sống. Hãy nhắc lại câu chuyện nói tới việc làm đó.


Gợi ý:

Vào mùa hè, bạn đến xếp hàng đem nước nghỉ ngơi vòi nước cùng cộng phố tôi siêu đông, thùng xếp thành dãy dài. Mùa thu ít tín đồ lấy nước hơn. Qua đông lại càng không nhiều nữa. Có lẽ vì lạnh lẽo quá, người nào cũng lạnh với không hay gội rửa ào ào.

Lứa tuổi cửa hàng chúng tôi còn những đứa tinh nghịch, chân không bẩn mà trải qua cũng chìa chân vào rửa. Những buổi sáng tinh mơ, những bà cung cấp rau ở ngoại ô đi chợ nhanh chóng cũng mang lại máy nước công cộng rửa rau cực kỳ lâu.

Một đêm trời lạnh buốt như loài kiến cắn, tôi tỉnh dậy rồi ko có gì ngủ tiếp được.Bỗng nghe giờ nước tan xè xè ở sản phẩm nước đầu ngõ, tung mãi như không tồn tại người khóa lại. Tôi nghĩ: “Chắc có cậu nào qua đó nghịch vật dụng rồi cứ để cụ mà đi. Hay là có bà làm sao đi chợ mau chóng rửa rau củ cải, rửa hành gì đây mà lại quên khóa sản phẩm lại?”

Tôi vội vàng tung chăn dancing xuống, xỏ vội song dép rồi mở cử cách ra. Làn nước vẫn tung xè xè. Tôi chạy ngay mang đến khóa luôn luôn máy lại. Trời lạnh lẽo căm căm, hai hàm răng va vào nhau gấp rút nhưng lòng tôi lại thấy vui. Tôi bước vào nhà,định mau chóng mai viết ngay tấm đại dương để cạnh vòi vĩnh nước công cộng: “Ai dùng xong xuôi nước thì ghi nhớ khóa lại!”

VD2: góp chú yêu đương binh qua mặt đường tàu:

Ở bến xe, anh thương binh ấy đã không ngớt lời cảm ơn với khen ngợi một em nhỏ xíu đã cứu vớt anh qua mặt đường tàu hoả. Anh khôn xiết vui và cảm phục tấm lòng kiêu dũng của em nhỏ

Hôm ấy, cảnh trời khu đất thật giỏi đẹp. Xa xa, một lớp mây hồng óng ả khá nổi bật trên nền trời cao xanh. Ánh nắng tiến thưởng nhạt chiếu xuống đất, rải bên trên cánh đồng lúa xanh rờn. Một anh thương binh đang chống nạng bước đi. Một đôi mắt anh đã biết thành hỏng, còn một mắt cũng chỉ nhận thấy lờ mờ.

Đề 5

Hãy nhắc lại câu chuyện nói đến một kỉ niệm lưu niệm giữa em cùng người bạn bè trong lớp học.

Gợi ý:

Hôm ấy, cô giáo dẫn vào lớp một bạn nữ và nói với bọn chúng tôi: “Đây là Lan, các bạn mới của lớp ta, các em hãy làm quen với nhau đi”.

Cả lớp ngơ ngác quan sát cô bé nhỏ mặc cỗ quần áo hiện đang có chỗ vá, có đứa thì thầm: “Gớm! Ai thèm làm các bạn với nó chứ!” thầy giáo xếp Lan ngồi bàn đầu cùng với tôi. Thốt nhiên tôi ngồi phương pháp xa Lan ra.

Một hôm, thầy giáo giảng bài tập toán, cô call Lan lên làm, Lan loay hoay mãi mà lại không giải được. Bỗng có tiếng nói từ thời điểm cuối lớp vang lên: “Bài dễ vắt mà không có tác dụng được, làm mất điểm thi đua của lớp rồi đấy!”


Cô giáo không chấp thuận chút nào, cô giáo mang đến Lan về chỗ ngồi. Thời gian ra về, bọn tôi lườm Lan một chiếc rồi chạy đi. Từ bây giờ nhìn Lan thật tội. Ai bảo lười học!

Chiều hôm ấy, tôi ghẹ vào shop mua sách thì thấy Lan gánh nước qua. Nhìn thấy tôi, chúng ta đi như chạy. Bỗng Lan trượt bổ lăn ra thuộc hai xô nước. Một bà lớn chạy lại quát ầm ĩ. Lan ôm khía cạnh khóc rồi chạy như bị ma đuổi.

Tôi bám theo Lan mang lại một khu nhà ở tồi tàn. Hiện thời tôi new hiểu rằng nhà bạn nghèo lắm! bà mẹ thì bị bệnh, tía đi đấm đá xích lô để kiếm chi phí nuôi cả nhà. Còn Lan phải đi làm thuê để có tiền tải thuốc mang đến mẹ. Thế mà tôi đã hiểu lầm Lan.

Sáng hôm sau, tôi đem chuyện kể cho chúng ta trong lớp nghe, ai cũng xúc động, nhận thấy sự vô tâm của mình. Cụ là cả lớp phát cồn phong trào: “Góp tiền ngày tiết kiệm, giúp đỡ chúng ta nghèo quá khó”.

Cũng trường đoản cú hồi đó, chúng tôi luôn gắn thêm bó cùng với Lan. Bây chừ Lan đã trở thành học sinh tốt của tỉnh. Cùng tôi với Lan đang trở thành đôi đồng bọn từ dịp nào không biết.

Đề 6

Hãy nhắc lại câu chuyện nói tới một câu hỏi làm thể hiện nếp sinh sống văn minh, thanh lịch ở ở ngoài đường hay nơi công cộng (có thể so sánh với vấn đề làm chưa văn minh, lịch sự cũng xảy ra ở địa điểm đó, dịp đó).

Gợi ý:

Đường phố buổi sáng vào khung giờ cao điểm, tín đồ đông như nước chảy. Xe đạp điện nối đuôi nhau ko ngớt. Xe máy bấm bé inh ỏi. Một loại xe ca đi đón khách, bạn phụ xe cộ đập tay vào thành xe ầm ầm để xin đường khiến cho dòng fan dạt về nhị phía.

Xem thêm: Da Nhờn Có Nên Rửa Mặt Bằng Nước Muối, Những Điều Cần Biết

Một bạn teen đi xe đạp, đèo hai két bia đã giơ tay xin con đường rẽ trái. Bỗng dưng “uỳnh” một tiếng, anh học viên lách vội, và phải bánh sau làm cho xe chở bia đổ nhào.

“Xoảng…xoảng”, két bia rơi xuống mặt đường. Nước bia trào ra tung tóe. Mảnh chai nhọn dung nhan vương vãi có mặt đường. Hai fan và xe cộ kéo teo nhau mãi một hồi rồi cũng nâng xe lên vỉa hè. Dòng fan vẫn đi, chẳng ai quan tâm đến đoạn mặt đường đầy miếng chai.

Họ chỉ né tránh cho bánh xe cộ không đụng vào những mảnh vỡ.

- Ôi dào, để nỗ lực mà đi được! Một bà cụ bán nước làm việc vỉa hè thốt lên. Nắm đăm đắm nhìn đám miếng chai bên trên đường, vẻ ái ngại.

Một lúc sau, bà gắng quay vào trong nhà ráng chổi và hót rác. Tấm sườn lưng còng của cụ lờ lững đi xuống lòng đường, mang đến chỗ mảnh chai vương vãi. Núm ngồi xuống, lấy thanh hao quét gom lại, gạt mảnh chai vào hót rác. Thốt nhiên bên kia đường bao gồm tiếng la:

- Thằng Nhẫn đâu, ra góp bà một tay đi chứ!

Một cậu bé bỏng ở trần, khoác quần đùi chừng mười tuổi chạy ra. Cậu đỡ bà thay đứng lên, dìu thay vào vỉa hè. Đoạn, cậu quay trở lại bê hót rác chứa mảnh chai xuống cuối phố, đổ vào thùng rác rưởi công cộng.

Tất cả gần như chuyện ấy, em đứng trước cánh cửa được nhìn thấy từ đầu đến cuối. Hốt nhiên một câu hỏi tự nhiên hiện hữu trong óc em: “Sao mình không cấp tốc chân cùng ra góp bà cụ làm việc ấy nhỉ?”


Đề 7

Dựa vào bài xích thơ bên dưới đây, em hãy đề cập lại bởi văn xuôi mẩu chuyện về tình bạn giữa Bê Vàng với Dê Trắng.

Gọi bạn

Tự thời trước thuở nào

Trong rừng sâu xanh thẳm

Đôi bạn sống bên nhau

Bê Vàng và Dê Trắng.

Một năm trời hạn hán

Suối cạn, cỏ héo khô

Lấy gì nuôi song bạn

Chờ mưa mang đến bao giờ?

Bê Vàng đi kiếm cỏ

Lang thang quên đường về

Dê trắng thương chúng ta quá

Chạy khắp nẻo tra cứu Bê

Đến bây chừ Dê Trắng

Vẫn điện thoại tư vấn hoài: “Bê! Bê!”

(Định Hải)

Gợi ý:

- Cảnh bắt đầu diễn biến: thay rồi 1 năm trời hạn hán. Nắng như thiêu như đốt. Tre nứa nổ lốp bốp vang hễ khắp rừng. Chim chóc dứt ca. Suối xong chảy. Đáy suối cạn khô phơi hầu hết tảng đá lớn. Sự nắng nóng hầm hập có tác dụng cây cối, muông thú vào rừng chết khát. Đôi chúng ta Bê Vàng với Dê trắng chốc chốc lại ra đi đi vào, ngước mắt nhìn trời vẻ nóng ruột. Chúng ta ngắc ngoải chời đợi trong sự đói khát giày vò. Dê white yếu đuối không hề sức để vực dậy được nữa. Bộ lông white xốp, trơn bóng của chú xù ra trông thiệt tội nghiệp. Đôi mắt hàng ngày tinh cấp tốc là cố mà bây giờ đỡ đẫn hẳn đi

- Cảnh xong câu chuyện: Dê white quyết định đi tìm kiếm người bạn thân thiết của mình. Không còn chạy lên đầu suối, Dê white lại bước vào giữa rừng rậm hoang vu. Mặc đến cây rừng cản lối, mặc mang đến gai cào rách rưới thịt, lòng yêu thương bạn khiến Dê white quên cả nhức đớn. Vừa đi, Dê trắng vừa điện thoại tư vấn hoài: “Bê Vàng, Bê kim cương ơi! bạn ở đâu?” Chỉ gồm tiếng vọng từ bỏ vách núi vấn đáp chú. Bầu trời bi tráng bỗng mây đen ùn ùn kéo đến. đều giọt mưa dần dần nặng hạt. Nước mưa hòa cùng với nước mắt rã lã chã xung quanh Dê Trắng. Kiệt sức, chú té quỵ xuống, miệng vẫn gọi trong hơi thở yếu ớt ớt:

“Bê! Bê!”.

Tiếng gọi từ đáy lòng Dê trắng vang vọng, ý muốn tìm thấy người bạn bè yêu. Bộ lông của Dê white ướt đẫm dưới trời mưa. Từ bỏ đây, suối lại đầy ắp nước, khu vực rừng quê nhà rồi sẽ lại xanh tươi. Tuy thế Bê Vàng các bạn của chú đã mãi mãi không bao giờ trở lại.

Đề 8

Hãy viết thư cho chính mình kể lại một câu chuyện nói tới công ơn của phụ huynh đới với em như câu ca dao sau:

Công thân phụ như núi Thái Sơn

Nghĩa người mẹ như nước trong mối cung cấp chảy ra.

Gợi ý:

VD về đoạn văn kể lại kỉ niệm về dòng áo gắn với công ơn của cha mẹ (phần thiết yếu của bức thư)

Sáng hôm sau đến lớp về, mình lau chùi và vệ sinh nhà cửa, nấu bếp cơm, chờ phụ huynh đi làm cho về ăn. Chị em vừa phi vào nhà, mình đã thấy bên trên tay người mẹ những búp len màu xanh da trời. Chú ý nét khía cạnh mẹ, bản thân biết bà mẹ rất vui. Từ bỏ hôm đó, buổi tối ào cũng vậy, bên ngọn đèn lờ mờ, chị em lấy cặp que đan, mang len ra để đan áo. Bản thân như thấy mẹ bé bớt đi, nét mặt xanh xao. Chắc rằng mẹ thức khuya dậy sớm nên mới sợ sức khỏe. Người mẹ vừa đan ngừng một chiếc áo thì hết len. Mẹ gọi hai bà bầu lại. Loại Na vừa mặc xong xuôi áo vội vàng chạy đi khoe.

Mẹ nói cùng với mình:

- người mẹ không đầy đủ tiền để mua nhiều len đan áo cho tất cả hai con. Thấy được con không có áo khoác đi học, người mẹ rất thương. Mà lại nhà bản thân nghèo. Chị em có loại áo này của bà ngoại mang lại mẹ. Nó không được mới lại tương đối dài. Con mặc lâm thời vậy. Khi nào có tiền, bà mẹ sẽ sở hữu cho bé chiếc áo khác.

Mình rất xúc đụng trước tấm lòng của mẹ. Cố gắng là trường đoản cú hôm đó, mình khoác chiếc áo len ấm cũ kĩ nhằm đi học. Chiếc áo mặc dù không ấm lắm dẫu vậy mình như thấy có vòng tay êm ấm của bà, của mẹ ôm bản thân suốt mùa đông.

Đề 9

Lớn lên em sẽ làm cho gì? Hãy hình dung khi em trưởng thành sẽ được làm các bước mình đã lựa chọn và viết thư nói lại cho bạn (hoặc bạn thân) biết mọi điều đó.

Gợi ý:

Đoạn văn nói về đông đảo điều hình dung được khi có tác dụng người chiến sỹ hải quân nhân dân vn trong bức thư gửi người anh:


Em tìm tòi hình ảnh người chiến sỹ hải quân qua đài truyền hình. Sau đầy đủ buổi trông coi mệt mỏi, những cú khôn xiết vui bởi vì được ngắm cảnh đẹp của không ít hòn đảo trên quê hương. Em mong muốn khi mập lên cũng đựoc có tác dụng những các bước như những chú.

Nghĩ mang đến lúc đó, em sẽ tiến hành mặc bộ đồ áo quần xanh áo trắng, team chiéc mũ gồm dòng chữ “Hải quân nhân dân Việt Nam”. Phía bên trên mũ có ngôi sao năm cánh trông rất đẹp.

Em được đứng trong nhóm tuần tiễu trên biển. Lúc mọi người đã ngơi nghỉ vào vị trí của mình, giờ đồng hồ thuyền trưởng hô to vang vọng vào vách đá sát đó: “Tất cả tránh bến!” con tàu lướt ra khơi, để lạiđằng sau phần đông cánh tay vẫy xin chào tạm bịêt của lũ trên đảo.

Tàu đi xa dần, cho tới khi em nhìn thấy quần đảo tièn tiêu chỉ với mờ xanh trong sương. Tàu chạy qua những hòn đảo khác để làm nhiệm vụ. Lúc cạn thức ăn, em cùng anh em trên tàu tiến công cá nhằm bồi dưỡng. Mọi tín đồ nghĩ đến bằng hữu trên đảo siêu thị kham khổ yêu cầu tranh thủ tấn công cá thật các rồi ướp đá mát để chở về. Sau một tuần đi xa, thời gian về doanh trại, anh em trên đảo ùa ra đón chúng em cùng khuân từ bên trên tàu xuống phần nhiều sọt cá đầy

Đề 10

Dựa vào cốt truyện dưới đây, em hãy kể lại mẩu chuyện cho không thiếu và rõ ý nghĩa.

- hai bạn bé dại đang say sưa soccer trên đường.

- Một chiếc ô tô lao tới đúng vào khi một nhiều người đang mải chạy theo quả bóng.

- Để né tai nạn, người lái xe xe đề nghị lái chệch lòng mặt đường và phanh lại; không may, xe pháo đâm vào một trong những cây to.

- người lái xe bị thương, cần đưa vào bệnh dịch viện.

- nhị bạn bé dại đến thăm và ân hận hận về câu hỏi làm không đúng trái của mình.

Xem thêm: Bài 25 Lịch Sử 8 Bài 25: Kháng Chiến Lan Rộng Ra Toàn Quốc (1873

Gợi ý:

VD về đoạn văn kể tình tiết của câu chuyện:

Bỗng một loại ô tô màu xanh xuất hiện. Dũng đanh mải mê đuổi theo trái bóng, không xem xét gì tới mẫu xe sẽ lao tới. Người điều khiển xe phanh gấp cơ mà không kịp. Anh ta cần lái xe pháo chệch lòng đường làm xe đâm tức thì vào cội cây to gần đó. Dũng hoảng quá, phương diện tái mét như không hề một giọt máu. Nó đứng như trời trồng giữa đường. Tín đồ ở 2 bên đường cấp đổ xô đến mặt chiếc xe. Người lái xe bị yêu quý nặng, đầu bê tha máu trông khôn cùng thương. Mấy bác đi đường vội điện thoại tư vấn xe chở ngay người bị nạn đi cung cấp cứu.