Sao Không Về Vàng Ơi

     

Bài thơ Sao không về, đá quý ơi!

Sao ko về, xoàn ơi! là bài thơ è cổ Đăng Khoa viết về tình yêu yêu mến, nhớ tiếc thương dành riêng cho chú chó của bản thân bị mất khi bom đạn giặc Mỹ trút bỏ xuống.

Bạn đang xem: Sao không về vàng ơi

Tao tới trường về nhà,Là mày chạy xồ ra.Đầu tiên mi rối rítCái đuôi mừng ngoáy tít,Rồi mi lắc chiếc đầu,Khịt khịt mũi, rung râu,Rồi mày rún chân sau,Chân trước chồm, mi bắtBắt tay tao cực kỳ chặt.Thế là mi tất bậtĐưa cấp tao vào nhà;Dù tao đi đâu xaCũng nhớ mi lắm đấy.

Hôm ni tao thốt nhiên thấyCái cổng rộng nuốm này!Vì ko thấy trơn màyNằm ngóng tao trước cửaKhông nghe tiếng mi sủaNhư những buổi trưa nào,Không thấy ngươi đón taoCái đuôi tiến thưởng ngoáy tít,Cái mũi black khịt khịtMày không hợp tác tao,Tay tao bi thương làm sao!

Sao ko về hả chó?Nghe bom thằng Mỹ nổMày bỏ chạy đi đâu?Tao ngóng mày sẽ lâuCơm phần mày để cửa.Sao ko về hả chó?Tao nhớ ngươi lắm đóVàng ơi là kim cương ơi!…

*
Bài thơ Sao không về, kim cương ơi!
Tập thơ Góc sảnh và khoảng chừng trời

Giới thiệu đơn vị thơ trần Đăng Khoa

Trần Đăng Khoa sinh ngày 26 tháng tư năm 1958, quê làng Trực Trì, làng mạc Quốc Tuấn, thị trấn Nam Sách, thức giấc Hải Dương. Trường đoản cú nhỏ, ông đã được nhiều người cho rằng thần đồng thơ văn. Lên 8 tuổi, ông đã tất cả thơ được đăng báo. Năm 1968, khi mới 10 tuổi, tập thơ thứ nhất của ông: Từ góc sân bên em (tập thơ tiếp sau là Góc sảnh và khoảng trời) được nhà xuất bản Kim Đồng xuất bản.

Có lẽ tác phẩm nhiều người biết đến nhất của ông là bài thơ Hạt gạo xã ta, chế tác năm 1968. Bài xích thơ này được thi sĩ Xuân Diệu hiệu đính, sau được nhạc sĩ trần Viết Bính phổ nhạc (1971).

Ông cha lần được tặng giải thưởng thơ của báo Thiếu niên tiền phong (các năm 1968, 1969, 1971), quán quân báo Văn nghệ (1982) và Giải thưởng bên nước về văn học nghệ thuật (năm 2001).

Xem thêm: Văn Mẫu Lớp 12: Phân Tích Hình Tượng Người Đàn Bà Hàng Chài Trong Chiếc Thuyền Ngoài Xa 14 Bài Phân Tích Nhân Vật Người Đàn Bà Hàng Chài

Đôi nét về bài xích thơ Sao không về, xoàn ơi!

Bài thơ Sao ko về, tiến thưởng ơi! được nai lưng Đăng Khoa viết năm 1967, khi công ty thơ mới là một cậu nhỏ xíu 9 tuổi, học tập trường làng ngơi nghỉ Nam Sách, Hải Dương.

Bài thơ lần đầu tiên được in lên trên báo Văn nghệ, ở góc cạnh thơ Nhi đồng với được bên thơ Phạm Hổ sửa một vài ba câu. Đó là câu “Chó ơi là chó ơi!” được sửa thành “Vàng ơi là tiến thưởng ơi!”, tên bài bác thơ “Mất chó” cũng được đổi thành “Sao không về, quà ơi!”.

Ngay thiết yếu Trần Đăng Khoa cũng mang lại rằng: “Chỉ biến đổi vài chữ thôi, mà bài bác thơ tuyệt hơn hẳn.” bên thơ nói, câu kết ban đầu của bản thân Chó ơi là chó ơi! vượt là thiệt thà, nếu không muốn nói là ngây ngô, do dù các bạn có chính xác là con chó thật thì kêu như thế thật không ổn. Lúc được chữa thành đá quý ơi là xoàn ơi, xuất phát từ một tiếng gọi thông thường đã chuyển thành giờ đồng hồ khóc và cảm xúc của bài thơ cũng khá được nâng lên hết sức nhiều. Chữ “Vàng” được nhà thơ Phạm Hổ đổi thành chữ hoa, như một tên riêng, như một người bạn quý giá, chẳng không giống gì đá quý đã đóng góp phần khiến bài bác thơ độc đáo, có hồn hơn bao giờ hết.

Xem thêm: Cách Đấu Điện Cầu Thang - Cách Lắp Mạch Điện Cầu Thang

*
Nhà thơ trằn Đăng Khoa lúc lên 8 tuổi

Một điệu độc đáo là gia đình cậu bé Khoa nuôi một con chó mực đen tuyền, chứ không còn có chút màu kim cương nào. Và sau thời điểm bài thơ được in ấn trên báo mấy hôm thì nhỏ mực bất ngờ đột ngột trở về. Trần Đăng Khoa mang đến biết, lúc đó đã giữa đêm, ông vẫn ngủ thì nghe giờ đồng hồ cào cào cửa, rồi giờ đồng hồ sủa. Ông chạy ra mở cửa thì chính xác là nó thật! Mừng quá, tối ấy công ty thơ 9 tuổi ngồi viết tiếp bài “Chó về”. Dẫu vậy mà đó là một trong những bài thơ cơ mà theo người sáng tác tự dấn là… thừa dở, và ông không dám cho ai đọc.