Những Bài Văn Hay Viết Về Mẹ

     

Ngày 8-3 là ngày quốc tế phụ nữ, đây cũng là ngày mà tất cả mọi người dân có dịp diễn tả tình cảm của chính bản thân mình đến với phần đa người đàn bà mình yêu mến trong đó có cả mẹ, fan phụ nữ đặc biệt quan trọng của phần đa gia đình. Cứ vào ngày này trường học sẽ tổ chức những hội thi để các em học viên có cơ hội được viết về mẹ của chính bản thân mình một cách sống động nhất. Tiếp sau đây sẽ là tổng hợp những bài xích văn viết về mẹ nhân ngày 8-3. Chúng ta cùng tham khảo nhé!

*


Bài văn số 1 – trung ương sự về bà bầu trong lễ đáng nhớ 8-3

Dưới đó là một bài văn của chúng ta Trần Thị Thúy Trinh – học viên lớp 9A

“Trong muôn vàn cung bậc cảm xúc thì tình mẫu mã tử luôn luôn là cảm xúc thiêng liêng, cao rất đẹp nhất. Bức thư bên trên cũng ráng cho lời trung khu tình của bọn họ đối với những người mẹ thân thương. Có lẽ sau sự kiện này, một số bạn sẽ chạy ngay, ùa vào lòng mẹ và trao gửi đầy đủ yêu thương. Đừng ngần ngại, hãy y hệt như em bé nhỏ trong “Mây và sóng” để rất có thể “lăn, lăn, lăn mãi cùng cười vang đổ vỡ tan vào lòng mẹ.” Còn tôi, tôi hy vọng mẹ biết rằng: “Con yêu mẹ! Vì cuộc sống cho đi nhưng mà không bắt buộc nhận lại. Bé yêu mẹ! bởi vì sự hy sinh thầm lặng mà cao cả. Bé yêu bà mẹ rất nhiều, chị em ạ!”

Ngày 8/3 còn là dịp để học sinh chúng ta bày tỏ lòng hàm ơn và tình yêu thương giành riêng cho các gia sư – những người lái đò chuyên cần dìu dắt gắng hệ trẻ qua sông. “Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy” Đó là một đạo lý tốt đẹp của dân tộc bản địa ta mà lại không ai hoàn toàn có thể lãng quên. Công lao của không ít người cô trong việc nuôi trồng, vun đắp trung ương hồn cho học sinh chúng em là vô cùng lớn lao. Cô chính là những kỹ sư trọng tâm hồn, là người bà mẹ thứ hai của toàn bộ chúng em. Em xin hứa đã luôn cố gắng học tập thiệt tốt, rèn luyện và tu dưỡng đạo đức để trở thành bé ngoan, trò giỏi, xứng danh với công ơn nuôi dạy của bố mẹ và thầy cô.

Bạn đang xem: Những bài văn hay viết về mẹ


Lời cuối cùng, em xin kính chúc khách hàng đại biểu, quý thầy thầy giáo cùng toàn thể các bạn học có lãi chúc mức độ khỏe, thành công xuất sắc và hạnh phúc.

Chúc buổi lễ kỷ niệm của bọn họ thành công giỏi đẹp. Em xin thật tình cảm ơn./.”

Bài số 2 – Thư gửi mẹ

“Cuộc đời là 1 chuỗi những thắc mắc và con sẽ không dứt hỏi bà bầu ạ. Lý do đơn giản dễ dàng là bởi vì con là nhỏ của bà bầu và con sẽ không khi nào vượt quá được vòng đeo tay mẹ, không khi nào đủ gọi biết rộng mẹ về sự việc người, sự đời.

Mẹ à, sẽ 27 năm con tồn tại trên cuộc đời này nhưng chưa từng nào nhỏ đủ dũng mãnh để trọng tâm tình với người mẹ như trong phim. Ngày bây giờ con mang hết dũng khí của chính bản thân mình để viết cần dòng chữ này những mong muốn một ngày nào đó có thể… phát âm cho người mẹ nghe.

Trừ khoảng thời hạn còn nhỏ tuổi con chưa nhận thức được thế giới xung quanh thì cũng phải rất rất lâu rồi, chắc hẳn rằng đến hơn hai mươi năm con chưa ôm mẹ. Trong cả cái ngày nhưng bà ngoại mất bé cũng chỉ dám đẩy thằng em trai tới, bảo nó hãy ôm chị em đi vì chưng lúc đó mẹ rất bi quan và sợ hãi khi chị em của mẹ không thể trên đời nữa. Nhỏ thật hèn hạ mẹ nhỉ?


Rồi còn biết từng nào lần nữa, nhỏ tuy là phụ nữ nhưng lại vô cùng ngộ nghĩnh và ít nghe lời. Hầu hết buổi chiều tới trường về chỉ biết rong chơi cùng đám chúng ta mà bỏ quên rằng tiếng đó bà mẹ cũng vừa đi làm việc về và phải tạo lập tức vào bếp hì hụi đun nấu cơm cho 3 tía con. Rồi con được hotline về đi vệ sinh với lại nạp năng lượng cơm mà dòng miệng vẫn còn đấy lụng bụng vì bây giờ mẹ đến chơi ít quá. Con thật là lười nhác với thiếu suy xét mẹ nhỉ?

Cái lần nhỏ học cấp cho 2, cũng là lúc con biết nắm nào là chiếc quần jean khi thấy được một anh bạn trong lớp được mẹ nó cài cho. Về nhà con cũng nằng nặc đòi mẹ. Con vẫn còn đấy nhớ như in là bé đã khảo giá trước cùng nói với bà bầu rằng, cái quần chỉ gồm 50 nghìn thôi. Nhưng bé lại chẳng biết được rằng vào mẫu thời ấy 50 nghìn của bà bầu giá trị đến cả nào.

Sáng ngày ngày sau con đi học với ý nghĩ thích thú trong đầu rằng giữa trưa về nhà nhất định sẽ có quần mới. Rã học, con vội vã đấm đá xe về nhà nhưng mà thấy đơn vị cứ nhốn nháo hết cả lên. Té ra là chiếc xe đạp mi pha màu xanh lá cây huyền thoại của mẹ đưa đi chợ bị đàn trộm nó rước mất, chúng để lại một chiếc mi trộn khác tuy nhiên cà tàng hơn xe của bà bầu chắc phải đến trăng tròn lần. Con mặc kệ, vẫn hỏi: chị em ơi, quần bò mới của bé đâu? bà mẹ mắng con: Xe đang mất trên đây này áo quần gì nữa! cố là con dỗi.

Những ngày sau, mẹ thậm chí còn còn không đủ can đảm đi loại xe mi pha cà tàng kia đi làm việc vì sợ hãi xe không rõ mối cung cấp gốc, lỡ rủi ro đang đi trê tuyến phố lại đột nhiên có người chạy ra đòi lại xe thì đo đắn làm cụ nào. Chiếc xe dựng ở góc nhà chắc cũng đề nghị tính bởi hàng tuần. Sau cuối thì con cũng lần chần số phận chiếc xe ấy ra sao, nhưng nhỏ đã có chiếc quần jean mới.

Chiếc quần màu xanh lá cây có thêu hình 2 cành hoa mẫu đơn ở phía hai bên đùi. Bé thích vô cùng, diện nó mang đến vài ngày new thay. Kể từ đó, con đặc trưng yêu yêu thích quần jean và về sau cứ các loại quần đó dã chiến suốt trong những năm đi học. đến đến hiện thời con vẫn không nguôi niềm muốn về một bộ sưu tầm quần jean khủng. Bé thật là trẻ em và dở hơi nghếch người mẹ nhỉ?

Con lên cấp 3 theo như đúng quỹ đạo như những bạn học khác. Mặc dù không đỗ vào trường chuyên của thức giấc nhưng bé được học ở lớp chọn với những anh bạn siêu dễ dàng thương. Chắc rằng mẹ không biết bọn con đã gồm hẳn một hội “tứ đại mĩ nhân” để vinh danh (nói đúng ra là từ bỏ phong) 4 nữ giới xinh xắn và dễ thương của lớp (chúng nhỏ tự dấn thôi người mẹ à). Rồi con cũng biết yêu thích một các bạn nam cùng lớp, nhưng bé giấu mẹ. Đến đều ngày tháng cao điểm của 3 năm học tập ấy chắc hẳn rằng mẹ cũng lờ mờ đoán ra, nhưng bé thì luôn đắc chí rằng, tôi đã có một kín riêng đầu tiên trong cuộc đời.

Rồi chiếc ngày thi đh cũng đến, bà bầu thì ao ước con thi vào trường học viện Quan hệ quốc tế nhưng con thì nhất quyết không với tại sao rằng bé học nhàng nhàng thôi, nhà lại chẳng có ai có tác dụng to thì làm sao mà xin được việc. Xong, con thi vào trường kinh tế tài chính Quốc Dân, cũng học tiếng Anh và bây chừ lại đang dò dẫm những bước đi trên một tuyến phố mới dù vậy thú vị mà lại lại đầy gian nan. Nhưng nhỏ sẽ cụ gắng. Con thật nuốm chấp nhưng cũng có thể có một chút hay ho đấy chứ bà bầu nhỉ?


Mẹ ơi, chỉ với ít thời gian nữa thôi là bé sẽ bước sang trang bắt đầu của cuộc đời. Con sẽ lấy chồng mẹ ạ. Nói ra điều này nghe có vẻ tự hào lắm nhưng thật ra là bố mẹ đã suy nghĩ rằng nhỏ là đứa bị ế suốt mấy năm nay, cuối cùng cũng có thể có người rước đi cho. Chắc rằng sau này nếu tất cả một người con gái, con cũng trở thành sát sao và hành vi với nó tựa như những gì người mẹ đã tạo nên con. Con cũng sẽ đào tạo thành nó đồng nhất con và hi vọng rằng, năm nó 27 tuổi, nó sẽ gửi cho con một bức thư y hệt như thế này. Con tất cả bị mộng ảo không hả mẹ?

Cuộc đời là 1 chuỗi những thắc mắc và nhỏ sẽ không xong hỏi mẹ ạ. Lý do đơn giản là chính vì con là con của người mẹ và nhỏ sẽ không lúc nào vượt quá được vòng đeo tay mẹ, không bao giờ đủ hiểu biết hơn mẹ về sự người, sự đời.

Nhân ngày 8/3 trong năm này cộng với tất cả những ngày tháng hồi đó và về sau nữa, bé chúc người mẹ thật các sức khoẻ, niềm vui và niềm hạnh phúc mẹ nhé. Con yêu mẹ!”


*

Bài văn số 3 – cảm xúc về mẹ nhân ngày 8-3

Đây là bài xích văn của công ty học sinh trằn Thị Thu hiền lớp 9C viết về mẹ nhân thời cơ 8-3

” Vậy là ngày 8/3 vẫn về trong thú vui hân hoan của tất cả những người thiếu nữ trên thế giới nói chung và người phụ nữ Việt phái mạnh nói riêng. Là ngày của các bà, các mẹ những cô, những chị được tôn vinh, được dành bộ quà tặng kèm theo những bó hoa tươi thắm nhất. Là ngày cơ mà tất cả họ bày tỏ tấm lòng biết ơn, sự kính trọng của chính mình đến một nửa của thế giới. Hôm nay, ngày 8/3 thay mặt đại diện cho tất cả mọi bạn ở đây, em xin phép được gửi đến các bà, các mẹ, các cô, những chị một lời chúc sức khỏe, chúc đa số người phụ nữ của bọn họ sẽ bao gồm một ngày thật vui vẻ, hạnh phúc, luôn luôn tỏa sáng sủa trong sự nghiệp và cuộc sống.

Cũng như toàn bộ mọi bạn ở đây, tôi cũng có mẹ, được hình thành và khủng lên trong khoảng tay yêu thương thương, chở đậy của bạn mẹ. Hình hình ảnh người mẹ có lẽ rằng đã đi sâu vào vào tiềm thức của tớ lúc nào không hay, chỉ biết rằng khi bắt đầu biết đựng tiếng “ê, a” cái từ “Mẹ” đầy thiêng liêng, cao quý ấy tôi sẽ bi bô trường đoản cú thuở nào. Nếu tất cả ai đó hỏi tôi rằng: ” Người đàn bà nào để lại trong bạn tuyệt vời nhất?” Tôi sẽ không còn ngần xấu hổ mà vấn đáp rằng: ” Đó chính là người mẹ mến yêu của tôi” Các bạn cũng có thể thắc mắc rằng: ” bà bầu bạn rất đẹp lắm nhỉ? chị em bạn thành công lắm nhỉ” dẫu vậy không, bà bầu tôi là một trong người thanh nữ hết sức bình thường, bà mẹ không đẹp mắt vẻ bề ngoài nhưng lại thật hiền hậu hậu, nết na, luôn luôn hết mực yêu thương ông chồng con. Bà bầu cũng ko là fan thành đạt, vày nhà nghèo, mẹ phải nghỉ học từ nhỏ, thấu hiểu nỗi vất vả của người thất học nên lúc nào người mẹ cũng động viên tôi: “Ráng mà học cho gồm cái chữ nghe con! Mai này khủng lên làm người hữu dụng cho làng hội”. Khẩu ca đó, tôi vẫn tồn tại nhớ mang lại bây giờ.


Tôi được khủng lên qua mọi lời ru ngọt ngào của mẹ, lời dạy dỗ bảo nhiệt tình của cha. Mẹ luôn là người quyết tử thầm yên ổn cho bọn con ăn học, mẹ thao tác làm việc quần quật khiến cho con bao gồm miếng cơm, manh áo. Bỗng nhiên tôi lại nhớ đến câu thơ:

“Những mùa quả bà mẹ có hái đượcVẫn trông vào tay mẹ vun trồng”.

Mẹ tôi là vậy đấy, người hết mực yêu thương tôi, chăm lo cho tôi, vồ cập hỏi han khi tôi buồn, cồn viên khích lệ khi tôi làm cho được việc tốt. Chính vì vậy, tôi đã to lên cứng cáp như bây giờ, phát triển thành một bạn đội viên tốt. Đối cùng với tôi, bà mẹ là người đẹp tuyệt vời nhất và tôi ao ước nói với người mẹ rằng:

Trong nhỏ mẹ đẹp lung linh vờiĐảm đang nhân từ suốt đời thanh caoLung linh tựa những vị saoSáng ngời muôn thuở ngọt ngào thiên thu.

Vâng, mẹ chính là vì sao soi sáng sủa cho cuộc sống con, lẹo cánh cho đông đảo ước mơ của con được cất cánh cao, bay xa. Có đôi lúc con tự hỏi rằng: “Nếu một ngày làm sao đó bà bầu mãi rời xa thì bé sẽ như vậy nào?”. Bà bầu ơi, hiện nay con vẫn tìm ra câu vấn đáp bởi: “Thêm một bạn trái đất sẽ chật hơn, nhưng mà thiếu mẹ, thế giới đầy nước mắt”. Vâng, nhỏ rất kính yêu cho chúng ta mồ côi, thiếu vắng đi tình thương của mẹ, không được nghe đông đảo lời ru ngọt ngào, những cái hôn ấm áp. Và nhỏ cảm thấy mình thật hạnh phúc vì tất cả mẹ!.

Có câu hát rằng: “Mẹ của em sinh sống trường là cô giáo mến thương”. Vâng, ngoài người chị em ở nhà mến yêu thì con có người bà mẹ thứ hai sẽ là cô giáo, cô là bạn đã dạy cho con những bài học hay, góp con cứng cáp hơn qua năm tháng.Ngày 8/3 đã về, bé xin kính chúc bà bầu có một ngày thật vui vẻ với con ao ước nói với chị em rằng: “Con yêu bà bầu nhiêu lắm!”./.”

*

Bài văn số 4 – Viết về mẹ

“Mỗi lần sắp tới ngày 8/3 tôi lại được nghe đông đảo chương trình chăm đề về ngày lễ này cùng mọi buổi hội họp nhằm mục tiêu tôn vinh phụ nữ.

Xem thêm: Cấu Tạo Bộ Chế Hòa Khí Xe Máy, Bộ Phận Này Có Tác Dụng Và Nguyên Lý Hoạt Động

Đây là thời điểm dịp lễ Quốc tế phụ nữ, ở quốc tế thì không biết như thế nào, nhưng ở vn người ta thường hét toáng thanh niên, phái mạnh phải đặc biệt chú trọng mang đến mẹ, đến vợ mình trong ngày lễ hội kỷ niệm nầy.

Hãy giành cho họ các món quà thật dễ dàng thương, hãy share với họ quá trình nhà hôm đó để họ có thời gian rảnh tung tăng đây đó.

Một ngày lễ thật ý nghĩa dùng để tỏ bày sự hàm ân của chồng, của con, với những người dân vợ, bạn mẹ luôn luôn nhọc nhằn trong các bước vì họ. . . Những cô nàng chưa ông chồng cũng được nạp năng lượng theo vì chưng là phụ nữ, cùng được người yêu quan tâm cẩn thận hơn, ưu ái hơn mặc dù trước kia họ vẫn được chăm sóc vì là “người yêu”.

Nói về vai trò của người thiếu nữ Việt nam giới trong gia đình: thiệt là vất vả! nếu như như ngày trước, người chồng đi làm kiếm tiền giá cả trong gia đình, người bà xã ở nhà chăm lo con cái, nhà bếp núc giặt giũ. Và quá trình ấy được đặt tên là nội trợ. Nhì từ nội trợ nghe nó đơn giản làm sao nhưng công việc thì không đơn giản chút nào.


Cứ hằng sáng ra người vk phải thu dọn nhà cửa, cẩn trọng thì cũng yêu cầu hơn một tiếng, nếu tất cả con thì lại bắt buộc vừa làm vừa chăm con, chợ búa nấu nướng là hết một trong những buổi sáng để sở hữu buổi cơm trắng trưa mang lại gia đình.

Khi toàn bộ đã nạp năng lượng uống ngừng xuôi, mọi fan nghỉ ngơi, người thiếu nữ phải dọn dẹp. Khi anh chị đi khỏi, người đàn bà lại lao vào công việc giặt giũ, ủi đồ. Và lại bước vào buổi cơm trắng chiều. Với rồi lại dọn dẹp . . .

Người chồng đi làm về cảm thấy căn nhà tươm tất, nóng sốt sạch sẽ, nhưng chắc rằng không nghĩ tính đến mức là bà xã mình yêu cầu mất bao nhiêu sức lực lao động mới gồm sự thật sạch sẽ nầy.

Với xúc cảm là một công ty gia đình, người ông xã có cảm tưởng mình đề nghị được phục dịch tận gốc, tận rễ. Đọc tờ báo phải có ly cà phê kế bên.

Lên mâm cơm phải bao gồm sẵn ly nước uống, và toàn bộ đều đề xuất đầy đủ, ví như thiếu là vẫn cau ngươi gắt gỏng.

Để có một bữa ăn oi bức cho mái ấm gia đình người vợ luôn chực chờ đung nóng thức ăn uống trước khi ông chồng con sắp tới sửa về nhà. Ở phía trên chỉ đề cập đến những người lũ ông chủng loại mực; nếu ra đi hơn nữa, với hồ hết người bọn ông xem vk mình như là 1 trong nô lệ, một ở trong quyền nhưng nhất cử nhất hễ đều cần nhìn theo ý chồng thì vụ việc còn nặng nề hơn nữa.

Người thiếu nữ trong mái ấm gia đình nầy có một cuộc sống cam chịu, và không bao giờ tìm thấy dễ chịu và thoải mái hoặc hạnh phúc trong cuộc sống thường ngày chung.

Ban đầu vợ ông xã yêu nhau rồi cưới nhau, nhưng tiếp đến vì sự cẩn trọng trong gia đình, người phụ nữ phải quăng quật hết những sở trường riêng tư, mọi ước vọng riêng. Khi có con, người thanh nữ là người phải gánh hết hầu hết nhọc nhằn lúc nuôi trẻ, với khi con em lớn lên, người đàn bà cũng là bạn phải dõi theo buổi giao lưu của con khiến cho nó cần người.

Nói như thế người phụ nữ trong mái ấm gia đình là một lao công quét dọn, một bà nhà bếp chợ búa nấu bếp nướng, một tín đồ bồi giặt giũ ủi là, một vú em nuôi trẻ, một gia sư dạy học, một nhà tư tưởng quản trò . . 

Và trong làng mạc hội hiện tại tại, nhu cầu cuộc sống cao, một mình người ck đi làm cho không đủ giải quyết và xử lý mọi chi phí, hoặc tất cả đủ cũng không dư để phòng khi nhức ốm, bất trắc. Người vợ cũng cần đi làm. Công việc làm của người đàn bà ở sở cũng không thua kém phần nặng nề nhọc, mặc dù vậy khi chảy sở về nhà, người phụ nữ lại nên hoàn tất không còn bao nhiêu công việc của một ngày nhưng người thanh nữ ngày xưa nên làm. Ngẫm nghĩ về sự chịu đựng đựng của người thiếu phụ ngày nay khôn xiết cao. Với áp lực nặng nề của công việc ở sở, với yêu mong của gia đình, với trách nhiệm của một fan vợ, bạn mẹ, bọn họ thật là quá tải.

Họ nên gì, một món quà cho 1 ngày 8 mon 3?

Một ngày thong dong bát phố để ck gánh vác công việc?

Một lời cảm ơn của đứa con?

Để họ cảm xúc đời vui hơn?

Và đây là hệ quả của ngày đáng nhớ nầy mang đến?

Tôi không nghĩ là như vậy! Đối cùng với tôi, ngày 8 mon 3 là ngày thông báo cho các quý ông biết rằng: thiếu nữ không phải là một trong những sinh vật nhỏ bé được thượng đế hiện ra để ship hàng cánh đàn ông. Mà phụ nữ là một người như mình bao gồm suy nghĩ, những tâm tư nguyện vọng tình cảm riêng, có các bước độc lập cần được tôn trọng, cũng tương tự cần được chia sẻ …

Tốt biết từng nào khi hàng ngày, sau khoản thời gian rời sở người bọn ông biết chia bổ với vợ công việc nhà. Cầm cố gì rửa ráy rửa ngồi lên bàn cơm đợi dọn, thì hãy xuống phòng bếp bưng phụ vợ thức ăn. Chũm gì nói sao phòng tắm bẩn quá? thì nên giúp dọn dẹp. Nắm gì la cà ngoại trừ phố với các bạn thì về nhà sớm để thức ăn không phải hâm lại, ôi người vợ hạnh phúc dường bao.

Xem thêm: Cách Nấu Phá Lấu Bò Đơn Giản, Siêu Ngon, 7 Bước Dạy & Học Cách Nấu Phá Lấu Bò

Cả những người con cũng vậy. Nếu đứa con ý thức được rằng người chị em tốt của bản thân vô cùng vất vả, thì hằng ngày hãy giơ tay ra phụ giúp bà mẹ mình, những quá trình tuy bé dại nhặt như dẹp một sản phẩm vứt bừa bãi, rửa một chậu bát, bưng một ly nước cho mẹ lúc bà bầu mình nhọc mệt, tôi nghĩ chính là đã đọc được chân thành và ý nghĩa của ngày 8 tháng ba.”


*

Bài văn số 5

Từ khi xin chào đời, đựng tiếng khóc đầu tiên, mỗi chúng ta đều được vòng tay chăm lo của cha mẹ che chở cho đến khi trưởng thành. Đối với tôi, mái ấm gia đình là bên trên hết. Bố mẹ luôn quan tâm chăm sóc và bảo đảm an toàn tôi. Nhưng có lẽ người luôn luôn giành tình yêu cho tôi nhiều nhất mãi chỉ có một. Đó đó là người mẹ chiều chuộng của tôi.“Đêm nay con ngủ giấc tròn – bà mẹ là ngọn gió của nhỏ suốt đời.” Trong cuộc sống này, gồm ai lại ko được phệ lên trong khoảng tay của mẹ, được nghe giờ đồng hồ ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai lại không dược chìm vào giấc mơ trong gió non tay bà bầu quạt mỗi trưa hè oi ả. Cùng trong cuộc đời này, gồm ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì nhỏ giống mẹ, bao gồm ai săn sàng giải tỏa ngọt bùi cùng bé như mẹ.Với tôi cũng vậy, bà bầu là người lưu ý đến tôi nhất cùng cũng là tín đồ mà tôi yêu thương và nhớ ơn nhất bên trên đời này. Tôi vẫn hay nghĩ rằng bà mẹ tôi ko đẹp. Không đẹp vì không có cái nước da trắng, khuôn phương diện tròn phúc hậu hay hai con mắt long lanh… mà chị em chỉ có khuôn mặt tí hon gò, rám nắng, vấng trán cao, mọi nếp nhăn của loại tuổi 40, của bao âu lo trong đời in hằn bên trên khóe mắt. Nhưng ba tôi bảo bà bầu đẹp rộng những đàn bà khác ở mẫu vẻ đẹp trí tuệ. Đúng vậy, bà bầu tôi thông minh, cấp tốc nhẹn, dỡ vát lắm. Trên cương vị của một tín đồ lãnh đạo, người nào cũng nghĩ mẹ là tín đồ lạnh lùng, nghiêm khắc. Có thời điểm tôi cũng suy nghĩ vậy. Nhưng mà khi ngồi bên mẹ, bàn tay mẹ quan tâm vuốt tóc tôi, mọi ý tưởng tan trở thành hết. Tôi tất cả cả giác lâng lâng, xao xuyến khó khăn tả, xúc cảm như chưa lúc nào tôi được trao nhiều yêu thương thương cho thế. Ngoài ra một cái yêu thương mạnh mẽ qua bàn tay bà bầu truyền vào sâu trái tim tôi, qua ánh mắt, song môi trìu mến, qua nụ cười ngọt ngào, … qua toàn bộ những gì của mẹ. Tình yêu ấy chỉ khi người ta ngay gần bên chị em lâu rồi mói cảm thấy đuợc thôi. Từ nhỏ dại đến lớn, tôi đón nhận tình yêu thương vô hạn của chị em như một ân huệ, một điều đương nhiên.Trong bé mắt một đứa trẻ, chị em sinh ra là để chăm lo con. Chưa khi nào tôi tứ đặt câu hỏi: vì sao mẹ gật đầu hy sinh vô đk vì con? . Mẹ tốt, rất tốt với tôi nhưng có lúc tôi nghĩ mẹ thật vượt đáng, thật… ác. Đã bao lần, bà mẹ mắng tôi, tôi đã khóc. Khóc vì chưng uất ức, cay đắng chứ đâu khóc vì ăn năn hận. Rồi cho tới một lần… Tôi đi học về, thấy chị em đang đọc trộm nhật cam kết của mình. Tôi tức lắm, giằng ngay lập tức cuốn nhật ký từ tay chị em và hét to:“ Sao bà mẹ quá đáng thế! Đây là kín đáo của con, mẹ không có quyền động vào. Bà mẹ ác lắm, nhỏ không cần chị em nữa! ” Cứ tưởng, tôi sẽ ăn một chiếc tát đau điếng. Mà lại không bà bầu chỉ yên ổn người, hai lô má tái nhợt, Khóe đôi mắt rưng rưng. Có gì đó khiến tôi không đủ can đảm nhìn thẳng vào mắt mẹ.Tôi chạy vội vào phòng, khóa cửa ngõ mặc cho tía cứ call mãi sinh hoạt ngoài. Tôi đã khóc, khóc các lắm, ướt đẫm mẫu gối nhỏ. Đêm càng về khuya, tôi thao thức, nai lưng trọc. Có cái cảm hứng thiếu vắng, tiếc nuối mà tôi không sao tránh được. Tôi sẽ tự yên ủi mình bằng phương pháp tôi đang sống trong một cầm cố giới không có mẹ, chưa phải học hành, sẽ khá hạnh phúc. Mà lại đó đâu phủ đầy dược cái khoảng không trong đầu tôi. Hợp lý và phải chăng tôi thấy ân hận hận? phù hợp tôi vẫn thèm khát yêu thương? …Suy nghĩ về miên man làm cho tôi thiếp đi dần dần dần. Trong giấc mơ màng, tôi cảm giác như có 1 bàn tay ấm áp, khẽ va vào tóc tôi, kéo chăn đến tôi. Đúng rồi tôi đang mong chờ cái cảm hứng ấy, cảm xúc ngọt ngào đầy yêu thương thương. Tôi đắm chìm trong giây phút êm ả ấy, cầm nhắm nghiền mắt do sợ giả dụ mở mắt, cảm hứng đó sẽ cất cánh mất, xa mãi vào hỏng vô cùng trước đôi mắt ta chỉ nên một không gian thực tại. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi cảm thấy tòa nhà sao nhưng mà u bi thương thế. Bao gồm cái gì đấy thiếu đi. Sáng sủa đó, tôi phải nạp năng lượng bánh mỳ, không có cơm white như phần lớn ngày. Tôi tấn công bạo, hỏi cha xem bà bầu đã đi đâu. Tía tôi bảo người mẹ bị bệnh, bắt buộc nằm viện một tuần liền. Cảm giác buồn tủi đã bao phủ lên mẫu khối óc bé nhỏ dại của tôi. Chị em nằm viện rồi ai sẽ nấu cơm, ai giặt giũ, ai tâm sự cùng với tôi? Tôi hối hận hận quá, chỉ vì nóng giận quá mà lại đã làm cho tan vỡ hạnh phúc của ngôi nhà nhỏ dại này. Trên tôi mà chị em ốm. Cả tuần ấy, tôi cực kỳ buồn. Thành phầm thiếu nụ cười của bà mẹ sao nhưng mà cô độc thế. Bữa nào tôi cũng phải nạp năng lượng cơm ngoài, không tồn tại mẹ thì đem ai nấu đa số món tôi thích. Ôi sao tôi nhớ đén thế số đông món rau xanh luộc, làm thịt hầm của mẹ quá luôn.Sau một tuần, bà mẹ về nhà, tôi là fan ra đón người mẹ đầu tiên. Vừa thấy tôi, bà mẹ đã chạy đến ôm chặt tôi. Bà mẹ khóc, nói: “ chị em xin lỗi con, mẹ tránh việc xem kín đáo của con. Nhỏ … con tha thứ mang đến mẹ, nghe con.” Tôi xúc hễ nghẹn ngào, nước mắt tuôn ướt đẫm. Tôi chỉ hy vọng nói: “ chị em ơi lỗi trên con, tại bé hư, tất cả tại nhỏ mà thôi. ” . Tuy nhiên sao đều lời ấy khó kể đến thế. Tôi đã ôm mẹ, khóc thật nhiều. Chao ôi! Sau loại tuần ấy tôi new thấy mẹ đặc trưng đến dường nào. Hằng ngày, bà mẹ bù đầu với các bước mà sao bà mẹ như gồm phép thần. Sáng sớm, khi còn tối trời, bà bầu đã lo cơm nước cho cha con. Rồi buổi tối về, chị em lại nấu từng nào món ngon ơi là ngon. đa số món ăn uống ấy nào đề xuất cao sang gì đâu. Chỉ cần bữa cơm dân dã thôi nhưng đựng chan loại niềm yêu tương vô hạn của mẹ. Tía con tôi giống như các chú chim non đón nhận từng giọt yêu thương thương và lắng đọng từ mẹ. Hầu như bữa nào không có mẹ, bố con tôi hò nhau làm việc toáng cả lên. Chị em còn giặt giũ, quét tước nhà cửa… bài toán nào cũng chăm chỉ hết. Bà mẹ đã cho tôi tất cả nhưng tôi chưa báo ơn được gì cho mẹ. Của cả những lời dịu dàng tôi cũng không nói bao giờ. Đã bao lần tôi trằn trọc, mang hết gan dạ để nói với mẹ nhưng rồi lại thôi, chỉ muốn nói rằng: bà bầu ơi, hiện thời con lớn rồi, con mới thấy yêu thương mẹ, cần bà bầu biết bao. Con đã biết yêu thương, nghe lời mẹ. Khi bé mắc lỗi, bà mẹ nghiêm khắc nói nhở, con không còn giận dỗi nữa, bé chỉ cúi đầu nhận lỗi cùng hứa đang không khi nào phạm nên nữa. Khi bé vui hay buồn, con đều nói với chị em để được chị em vỗ về chia sẻ bằng bàn tay âu yếm, đôi mắt dịu dàng. Mẹ không chỉ là người mẹ của nhỏ mà là bạn, là chị… là toàn bộ của con. Bé lớn lên rồi mới thấy bản thân thật niềm hạnh phúc khi có người mẹ ở mặt để uốn nắn nắn, nói nhở. Có chị em giặt giũ quần áo, lau dọn bên cửa, nấu ăn uống cho gia đình.