Các bài thơ của bác hồ

     

Người anh hùng có cần lao to lớn so với tổ quốc, người lãnh tụ béo tốt của dân tộc bản địa Việt Nam, hồ chí minh – cái thương hiệu đi vào lòng của từng nào thế hệ fan con đất Việt. Hình hình ảnh đẹp đẽ của chưng được người đời vẽ nên bằng những bức tranh ngôn từ sâu sắc và sinh sống động, hình ảnh của chưng xuất hiện một trong những bài thơ khét tiếng được giữ truyền tự đời này sang đời khác. Sau đây, chúng ta hãy cùng đọc qua hầu như bài thơ về chưng Hồ hay và ý nghĩa nhất mà chúng tôi đã xem tư vấn dưới đây.

Bạn đang xem: Các bài thơ của bác hồ


Nội dung bài xích viết

Tổng thích hợp những bài thơ về bác bỏ Hồ hay của những nhà thơ nổi tiếngNhững bài xích thơ về chưng Hồ của Tố Hữu

Tổng phù hợp những bài xích thơ về chưng Hồ hay của các nhà thơ nổi tiếng

*

1. Người đi tìm hình của nước

Tác giả: Chế Lan Viên

Đất nước đẹp hết sức nhưng bác phải ra điCho tôi có tác dụng sóng dưới nhỏ tàu đưa tiễn BácKhi bờ bãi dần lui, thôn xóm khuấtBốn phía nhìn không trơn một hàng treĐêm xa nước thứ nhất ai nỡ ngủSóng vô dưới thân tàu đâu chỉ sóng quê hươngTrời từ trên đây chẳng xanh color xứ sởXa nước rồi càng phát âm nước nhức thươngLũ họ ngủ trong giường chiếu hẹpGiấc mơ nhỏ đè nát cuộc đời conHạnh phúc đựng vào một tà áo đẹpMột căn hộ yên rũ trơn xuống vai trung phong hồnTrăm giấc mơ không nổi một đêm dầyTa lại mặc đến mưa tuôn gió thổi.Lòng ta thành bé rối cho cuộc đời giật dâyQuanh hồ gươm không ai bàn chuyện vua LêLòng ta sẽ thành rêu phong chuyện cũHiểu sao hết hồ hết tấm lòng lãnh tụTìm đường đi cho dân tộc theo đi.Sông Hồng rã về đâu cùng lịch sửBao giờ dãy Trường đánh bừng giấc ngủCánh tay thần Phù Đổng vẫn vươn mâyRồi cờ sẽ ra sao, giờ đồng hồ hát vẫn ra saoNụ cười cợt sẽ ra làm sao ơi ngày độc lậpXanh biết mấy là trời xanh tổ quốcKhi thoải mái về chói ngơi nghỉ trên đầuKhi mặt trời nghe bừng chói nghỉ ngơi phương ĐôngCây cay đắng đã ra mùa trái ngọtNgười đắng cay đã phân tách phần hạnh phúcSao vàng cất cánh theo búa liềm công nôngLuận cương cứng đến chưng Hồ và người đã khócLệ bác bỏ Hồ rơi bên trên chữ Lê NinBốn bức tường im nghe bác bỏ lật từng trang sách gấpTưởng bên phía ngoài đất nước đợi ước ao tinBác reo lên 1 mình như nói cùng đất nước“Cơm áo là đấy, niềm hạnh phúc đây rồi”Hình của Đảng lồng trong hình của nướcPhút khóc thứ nhất là phút bác Hồ cườiBác thấy:Hiểu sao không còn “Người đi kiếm hình của nước”Không bắt buộc hình một bài bác thơ đá tạc nên ngườiMột góc quê nhà nửa đời quen thuộcHay một đấng vô hình sương khói xa xôiMà hình non sông hoặc còn hoặc mấtSắc rubi nghìn xưa dung nhan đỏ tương laiThế đi đứng của toàn dân tộcMột cách quang vinh cho nhị lăm triệu bé ngườiCó ghi nhớ chăng hỡi gío rét thành cha LêMột viên gạch ốp hồng bác bỏ chống lại cả mùa đông băng gíaVà sương mù thành Luân Đôn có nhớGiọt mồ hôi người nhỏ giữa đêm khuya.Đời bồi tàu lênh đênh theo sóng bểNgười đi hỏi khắp bóng cờ châu Mỹ, châu PhiNhững đất tự do những trời nô lệNhững tuyến phố cách khỏe mạnh đang tìm kiếm điĐêm mơ nước ngày thấy hình của NướcCây cỏ trong nằm mê xanh sắc đẹp biếc quê nhàĂn một miếng ngon cũng đắng lòng bởi vì Tổ quốcChẳng yên lòng lúc ngắm một nhành hoaNgày mai dân ta đã sống sao đâyDân ta bưng chén bát cơm các giọt mồ hôi nước mắtRuộng theo trâu về lại với người càyMỏ thiếc, hầm than, rừng vàng, bể bạcKhông còn người bỏ xác trên phố rayGiặc nước đuổi xong rồi trời xanh tiếng hátĐiện theo trăng vào phòng để ngủ công nhânNhững kẻ quê mùa vẫn thành trí thứcTăm tối cần lao ni hóa số đông anh hùngNước việt nam nghìn năm Đinh, Lý, Trần, LêThành nước vn nhân dân non suốiMái rạ nghìn năm hồng chũm sắc mớiNhững đời thường cũng đều có bóng hoa cheÔi đường mang lại với Lê-nin là mặt đường về tổ quốcTuyết non cơ va sáng ấy rét mướt trăm lầnTrông tuyết white như đọng nghìn nước mắtLê-nin mất rồi nhưng bác chẳng giới hạn chânLuận cưng cửng của Lê-nin theo tín đồ về quê ViệtBiên giới còn xa tuy nhiên Bác đang đi đến rồiKìa bóng bác bỏ đang hôn lên hòn đáLắng nghe trong màu sắc hồng hình tổ quốc phôi thai.

2. Hồ Chí Minh đẹp nhất tên người

Tác giả: Việt Cường

Hồn đất mẹ, THÁP cao định hướngTâm bác bỏ Hồ, MƯỜI trượng uy nghiNgàn thu tươi ĐẸP diệu kỳQuê hương thống NHẤT ghi lại mọi nhàTư tưởng bác bỏ BÔNG hoa rực rỡTâm trí Người, SEN nở ngạt ngào hươngSáng soi khu đất VIỆT dặm trườngBắc miền kính trọng, phái nam phương thắm tìnhDân hết khổ, ĐẸP xinh, chân thậtToàn quốc ta NHẤT nhất một lòngNon sông CÓ bác bỏ hoà đồngKhắc danh trang sử, TÊN trong sách dàyNgời ân đức, BÁC ni còn mãiTrọng nghĩa nhân HỒ hởi hầu như miềnTHÁP MƯỜI ĐẸP NHẤT BÔNG SENVIỆT nam ĐẸP NHẤT CÓ TÊN BÁC HỒ.

3. Em gặp gỡ Bác Hồ

Tác giả: è cổ Đăng Khoa

Có ai se sẽ ngồi xuống đầu giườngĐưa bàn tay đuối như kem sữaXoa lên trán em đang dịu lửaVuốt lên mắt em đang bớt mờA, bác bỏ Hồ!Bác hồ ta đó!Bác mặc tấm áo ka kiBàng bạc bẽo sương rừng Pắc BóTrán bác có ngôi saoThảo nào chưng đi đêm không lạc chưng ơi, Bác!Bác cười rung rung chòm râuMắt bác sao cơ mà thương thếTóc bác thơm lừng gió bểThơm nắng con đường xaBác cho em nhiều quàVà khen dạo bước này em mập khỏeHơn xa xưa nhiềuCúc áo em bị đứt từ chiềuĐêm phanh ra, hở ngựcBác đắp vào cho emRồi chưng ra vô cùng êmBác đi! bác đi rồi!Em đột nhiên oà lên khócTỉnh dậy thấy ướt đầm mái tócNhìn xem bác bỏ có đâu đây,Chỉ thấy đầy trời đèn sáng, mưa bayNgười bạn lặng yên đi viếng BácBóng đèn xao xuyến nước mắt…Đúng rồiBệnh viện em vừa truy tìm điệu chưng chiều nayNhưng chưng chỉ yên ổn nghỉ ban ngàyChứ đêm hôm là chưng rời linh cữuBác xin chào chú đứng gácRồi đi vòng quanh khắp trên gắng giớiĐể âu yếm trẻ conNhất là đứa nào cần nằm trong dịch viện..

4. Đêm nay chưng không ngủ

Tác giả: Minh Huệ

Anh team viên thức dậyThấy trời khuya lắm rồiMà sao bác bỏ vẫn ngồiĐêm nay bác bỏ không ngủ.


Lặng lặng bên phòng bếp lửaVẻ mặt chưng trầm ngâmNgoài trời mưa lâm thâmMái lều tranh xơ xác.

Anh đội viên quan sát BácCàng chú ý lại càng thươngNgười phụ vương mái tóc bạcĐốt lửa đến anh nằm.

Rồi bác bỏ đi dém chănTừng fan từng người mộtSợ con cháu mình dật thộtBác nhón chân dịu nhàng.

Anh đội viên mơ màngNhư phía bên trong giấc mộngBóng chưng cao lồng lộngẤm rộng ngọn lửa hồng.

Thổn thức cả nỗi lòngThầm thì anh hỏi nhỏ dại :– bác bỏ ơi ! chưng chưa ngủ ?Bác gồm lạnh lắm không ?

– Chú cứ vấn đề ngủ ngonNgày mai đi đánh giặcVâng lời anh nhắm mắtNhưng bụng vẫn bể chồn.

Không biết nói gì hơnAnh ở lo bác ốmLòng anh cứ bề bộnVì chưng vẫn thức hoài.


Chiến dịch hãy còn dàiRừng lắm dốc lắm ụĐêm nay bác bỏ không ngủLấy mức độ đâu nhưng mà đi.

… Lần thứ tía thức dậyAnh hoảng hốt giật mìnhBác vẫn ngồi đinh ninhChòm râu lặng phăng phắc.

Anh nhanh lẹ nằng nặc :– Mời bác bỏ ngủ bác bỏ ơi !Trời sắp tới sáng mất rồiBác ơi ! Mời chưng ngủ !

– Chú cứ việc ngủ ngonNgày mai đi đánh giặcBác thức thì mang BácBác ngủ ko an lòng.

Bác yêu thương đoàn dân côngĐêm nay ngủ ngoại trừ rừngRải lá cây có tác dụng chiếuManh áo tủ làm chăn.

Trời thì mưa lâm thâmLàm thế nào cho khỏi ướt !Càng yêu mến càng rét ruộtMong trời sáng mau mau.

Anh nhóm viên nhìn BácBác nhìn ngọn lửa hồngLòng vui vui miệng mênh môngAnh thức luôn luôn cùng Bác.


Đêm nay bác ngồi đóĐêm nay chưng không ngủVì một lẽ thường tìnhBác là hồ Chí Minh.

5. Ảnh Bác

Sáng tác: nai lưng Đăng Khoa

Nhà em treo hình ảnh Bác HồBên trên là 1 lá cờ đỏ tươiNgày ngày bác bỏ mỉm miệng cườiBác quan sát chúng cháu vui chơi và giải trí trong nhàNgoài sân bao gồm mấy con gàNgoài vườn có mấy quả mãng cầu chín rồiEm nghe như bác bỏ dạy lờiCháu ơi đừng tất cả chơi bời đâu xaTrồng rau, quét bếp, xua gàThấy tàu bay Mỹ ghi nhớ ra hầm ngồi.

*

6. Cây vú sữa trong vườn Bác

Sáng tác: Quốc Tấn

Đầu vườn cửa nghe động cánh ongKìa cây vú sữa bác bỏ trồng năm nao !Cành cây lá nắng xôn xaoChim reo như đón bác bỏ vào đâu đây.

Tay nghiêng thùng tưới bên câyRưng rưng… hoa tím uống đầy nắng tươi !Ung dung chưng đứng ngắm cườiCả trời xuân nóng tình người thương yêu…


Mười lăm năm… hằng ngày chiềuBác Hồ siêng chút, kính yêu từng cành.Cây càng khoẻ, lá càng xanhNhư miền nam bộ đó trưởng thành và cứng cáp nở hoa.

Cành cao che mát sân nhàTừng ôm láng dáng thân phụ già mau chóng trưa.Dạn dày sương gió nắng và nóng mưaTrái ngon vẫn đậu đợi mùa chín thơm.

Xem thêm: Giải Bài Tập Gdcd 8 Bài 18 : QuyềN KhiếU NạI, Tố CáO CủA Công Dân

Mặc cho lửa đạn mưa bomOng xây bọng mật trong vòm lá xanh.Đã nghe thơm nắng bố ĐìnhNgọt mùa vú sữa bờ kênh Tháp Mười.

Cây ơi ! Ơn bác bỏ đời đờiBác đi – con cháu thay bạn chăm cây !

7. Chưng Hồ – bạn cho em vớ cả

Tác giả: Hoàng Long – Hoàng Lân

Cho ánh nắng ban mai,Là phần lớn sớm binh minhCho hầu hết đêm trăng đẹp,Là chị Hằng tươi xinhCây mang lại trái và mang đến hoaSông đến tôm và đến cáĐồng ruộng mang đến bông lúaChim tặng lời reo caAnh lính đến nhà,Cho em lòng dũng cảm.Cô giáo cho bài xích giảng,Yêu làng xóm thiết tha.Cùng em vượt con đường xa xôi,Là chiếc khăn quàng thắm tươi.Cho em tất cảNgười mang cho em cuộc sống mới…Tươi sáng đầy ước mơ.Người đến em toàn bộ :Là bác bỏ Hồ Chí Minh.

8. Năm mươi năm bác bỏ đi xa

Tác giả: Phan Bùi Đính

Nửa vậy kỷ bác bỏ đi xaVẫn còn vang vọng bài xích ca kết đoàn

Niềm vui thắng lợi hân hoanThống nhất hòa bình hoàn toàn tự do

Ra đi bác đã dặn dòDựng xây niềm hạnh phúc ấm no muôn nhà

Xuân này hơn hẳn xuân qua…Lòng dân ý Đảng thuận hòa bên dưới trên

Những lời chưng dặn chẳng quênChúng con tạc dạ – luôn luôn bên trơn Người

Vườn hồng Đất Việt xanh tươiTình yêu thương Tổ Quốc, thú vui Bác trao.

9. Con về viếng Bác

Tác giả: trằn Thị Ngọc Hà

Từ lạng sơn con về viếng BácGió vi vu khúc nhạc Khải hoànVang vọng lời tuyên ngôn độc lậpTrời cha Đình giọng bác vang xa

Cùng đoàn cựu binh sỹ nhẹ bướcLặng nhìn bạn yên giấc vào LăngBác ngủ ánh hào quang quẻ tỏa sángBình dị như năm mon chiến tranh…

Cờ đỏ fan tuyên ngôn độc lậpVầng trán cao đôi mắt rất hiềnCả nước đón nụ cười Quốc KhánhTổ quốc bản thân rực ánh bình minh.

10. Thơ dâng chưng Hồ

Tác giả: Xuân Diệu

Mỗi lần tranh đấu gay go,Chúng bé đã được chưng Hồ đến thăm.Chúng con dưới vực sai lầm,Đang vươn mình, được bác bỏ cầm tay lên,Lời phụ vương rất mực vơi hiền,Như là ngấm nhẹ, cơ mà xuyên vào lòng,Con ngồi trước bác bỏ mênh mông,Tội nhiều, chưa dám trực tiếp trông phụ thân già.Bác cười, vẫn đỏ nước da,Nhưng trên trán rộng lớn tóc đà bạc tình hơn.Bác lo nghìn câu hỏi giang sơn,Lo từng tấm áo dĩa cơm đồng bào;Nghĩ trường đoản cú khẩu súng, con dao,Lại thêm chưng phải suy nghĩ vào chúng con.Riêng nhỏ lầm lạc trọng điểm hồn,Người mặc dù trong Đảng, hồn còn nghỉ ngơi xa.Mỗi người, một lỗi xót xa,Bốn trăm người, lỗi bát ngát nặng nề.Trên đầu tóc bác sương ghi,Chắc song sợi đã bội nghĩa vì chúng con.– suy nghĩ thêm ăn năn hận bồn chồn,Nhưng lời bác bỏ dạy sắt son vững vàng bền:“Thoát bùn, nở đoá hoa sen,Bùn tanh mà lại vẫn lọc đề xuất hương trời”.Mắt phụ thân nghìn thuở sáng tươiDìu cho bé vượt qua đời về tối tăm.

Hôm ni 19 tháng 5,Lòng nhỏ vui thú vui như trăm giờ cười.Lỗi lầm đã nói được vơi,Hồn như nở lại bên dưới trời Chí Minh.Ngày sinh nhật chưng quang vinh,Là ngày sinh nhật hồn xanh muôn người.

Những bài xích thơ về bác bỏ Hồ của Tố Hữu

*

1. Chưng ơi!

Suốt mấy hôm rày nhức tiễn đưaĐời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa…Chiều nay bé chạy về thăm BácƯớt giá vườn cau, mấy nơi bắt đầu dừa!

Con lại lần theo lối sỏi quenĐến mặt thang gác, đứng quan sát lênChuông ôi chuông bé dại còn reo nữa?Phòng lặng, mành buông, tắt ánh đèn!

Bác đã đi rồi sao, bác ơi!Mùa thu sẽ đẹp, nắng xanh trờiMiền Nam sẽ thắng, mơ ngày hộiRước bác bỏ vào thăm, thấy bác bỏ cười!

Trái bưởi kia rubi ngọt với aiThơm mang lại ai nữa, hỡi hoa nhài!Còn đâu bóng chưng đi hôm sớmQuanh mặt hồ nước in mây trắng bay…

Ôi, phải chi lòng được thảnh thơiNăm canh sút nặng nỗi thương đờiBác ơi, tim chưng mênh mông thếÔm cả non sông, phần đa kiếp người.

Bác chẳng bi hùng đâu, bác bỏ chỉ đauNỗi nhức dân nước, nỗi năm châuChỉ lo muôn mọt như lòng mẹCho từ bây giờ và mang lại mai sau…

Bác sinh sống như trời đất của taYêu từng ngọn lúa, từng cành hoaTự do cho từng đời nô lệSữa để em thơ, lụa bộ quà tặng kèm theo già

Bác nhớ miền Nam, nỗi nhớ nhàMiền Nam mong muốn Bác, nỗi mong mỏi chaBác nghe từng bước một trên tiền tuyếnLắng từng tin mừng giờ đồng hồ súng xa.

Bác vui như ánh buổi bình minhVui từng mầm non, trái chín cànhVui tiếng ca chung hoà tư biểnNâng niu tất cả chỉ quên mình.

Bác nhằm tình thương cho cái đó conMột đời thanh bạch, chẳng tiến thưởng sonMong manh áo vải vóc hồn muôn trượngHơn tượng đồng phơi phần đa lối mòn.

Ôi bác Hồ ơi, đông đảo xế chiềuNghìn thu nhớ bác biết bao nhiêu?Ra đi, chưng dặn: “Còn non nước…”Nghĩa nặng, lòng không đủ can đảm khóc nhiều

Bác đã căn nguyên theo tổ tiênMác – Lênin, thế giới Người hiềnÁnh hào quang quẻ đỏ thêm sông núiDắt chúng con cùng nhau tiến lên!

Nhớ đôi dép cũ nặng nề công ơnYêu Bác, lòng ta trong sáng hơnXin nguyện cùng người vươn cho tới mãiVững như muôn ngọn dải trường Sơn.

2. Sáng sủa tháng năm

Vui sao một sáng tháng NămĐường về Việt Bắc lên thăm chưng HồSuối lâu năm xanh mướt nương ngôBốn phương lồng lộng tp. Hà nội gió ngàn…

Bác kêu nhỏ đến bên bànBác ngồi bác bỏ viết nhà sàn solo sơCon bồ câu trắng ngây thơNó đi kiếm thóc quanh ý trung nhân công văn

Lát rồi, chim nhé, chim ănBác hồ còn bận khách hàng văn mang lại nhà

Bàn tay bé nắm tay chaBàn tay Bác ấm vào domain authority vào lòng.

Bác ngồi đó, khủng mênh môngTrời xanh biển khơi rộng ruộng đồng nước non…Bác Hồ, thân phụ của bọn chúng conHồn của muôn hồnCho bé được ôm hôn má BácCho nhỏ hôn mái đầu tóc bạcHôn chòm râu mát rượi hoà bình!

Ôi cái tên thương cảm Hồ Chí Minh!Trong sáng sủa lòng anh du kíchNửa tối bôn tập khử đồnVững tay người đồng chí nông thônBắt sỏi đá buộc phải thành sắn gạoAnh thợ, má anh đá quý thuốc pháoCánh tay anh dày sẹo lửa gangÔi phần nhiều em đốt đuốc mang lại trường làngVà những chị dân công mòn tối vận tải!Các anh chị, những em ơi, bao gồm phảiMỗi khi lòng ta bâng khuâng rung rinhMôi ta thầm kêu Bác: hồ Chí Minh!Và từng trận, mỗi mùa vui thắng lợiĐôi mắt bác bỏ hiện lên cười cợt phấn khởiTa béo cao lên, phiêu diệu kỳTrên mặt đường dài, nhị cánh đỡ ta đi…

Bác hồ đó, là lòng ta yên ổn tĩnhÔi người thân phụ đôi mắt người mẹ hiền sao!Giọng của Người, không hẳn sấm trên caoThấm từng tiếng, ấm vào lòng ao ước ướcCon nghe Bác, tưởng nghe lời non nướcTiếng thời trước và cả tiếng mai sau…

Bác hồ nước đó, cái áo nâu giản dịMàu quê hương bền bỉ đậm đàTa mặt Người, fan tỏa sáng sủa trong taTa hốt nhiên lớn ở bên fan một chút…Bác hồ đó, thủng thẳng châm lửa hútTrán mênh mông, nhàn hạ một vùng trời.Không gì vui bởi mắt chưng Hồ cườiQuên tuổi già, tươi mãi tuổi song mươi!Người bùng cháy một phương diện trời bí quyết mạngMà đế quốc là loài dơi hốt hoảngĐêm tàn bay chập xoạc dưới chân Người.

Hồ Chí MinhNgười ngơi nghỉ khắp khu vực nơi

Hồn biển to đón muôn lời thủ thỉLắng từng câu, từng ý không thànhNgười là Cha, là Bác, là AnhQuả tim bự lọc trăm dòng máu nhỏNgười ngồi đó, cùng với cây chì đỏVạch đường đi, từng bước, từng giờ…

Không gì vinh bởi chiến đấu dưới cờĐảng chói lọi hồ chí minh vĩ đại!Con nhớ hết mỗi lời người dạy:Kháng chiến gian nan, kháng mặt trận kỳBác bảo đi, là điBác bảo thắng, là thắngViệt nam giới có bác HồThế giới có Xta-linViệt Nam cần tự doThế giới phải hoà bình!Chúng con chiến đấu hy sinhTấm lòng son sắt, đinh ninh lời thề.

Bắt tay bác tiễn ra vềNhớ hoài buổi sáng ngày hè chiến khu…

3. Theo chân Bác

Anh dắt em vào cõi bác bỏ xưaĐường xoài hoa trắng nắng nóng đu đưaCó hồ nước lặng sôi tăm cáCó bưởi cam thơm, đuối bóng dừa.

Có rào bông bụt đỏ hoa quêNhư cổng nhà xưa chưng trở vềCó bốn mùa rau củ tươi xuất sắc láNhư hầu hết ngày cháo bẹ măng tre….

Nhà gác đơn sơ, một góc vườnGỗ hay mộc mạc, chẳng mùi hương sơnGiường mây chiếu cói, đối kháng chăn gốiTủ nhỏ, vừa treo mấy áo sờn.

Máy chữ thôi reo, nhớ ngón đànThong dong loại gậy gác mặt bànCòn song dép cũ, mòn quai gótBác vẫn thường xuyên đi giữa cố gắng gian…

Bụt mọc dầm chân đứng đợi aiQuanh hồ thấp thoáng bóng hôm maiNgọn đèn cơ thức mặt ai đóMà dạ hương còn phảng phất bay!

Ô vẫn còn đây, của các emChồng thư new mở, bác đang xemChắc bạn thương lắm lòng bé trẻNên nhằm bâng khuâng gió đụng rèm…

Con cá rô ơi, chớ có buồnChiều chiều bác vẫn call rô luônDừa ơi, cứ nở hoa đơm tráiBác vẫn chăm tay tưới ướt bồn

Ôi lòng bác vậy, cứ yêu đương taThương cuộc đời chung, yêu thương cỏ hoaChỉ biết quên mình, cho hết thảyNhư loại sông chảy, nặng phù sa.

Như đỉnh non cao tự giấu hìnhTrong rừng xanh lá, ghét hư vinhBác ước ao con cháu mau khôn lớnNối gót ông cha, cách kịp mình.

Ta vào thăm Bác, chạm mặt Lê-ninTrán rộng yêu thương, dõi đôi mắt nhìnNgười đến cùng ta, ngồi với BácNhư hình cùng với bóng, một anh linh.

Xem thêm: Toán Lớp 3 Chia Số Có Hai Chữ Số Cho Số Có Một Chữ Số, Chia Số Có Hai Chữ Số Cho Số Có Một Chữ Số

Wiki giải pháp Làm đã tổng hợp những bài xích thơ về bác Hồ hay và chân thành và ý nghĩa của các nhà thơ nổi tiếng. Hình ảnh Bác Hồ luôn là hình ảnh đẹp nhất trong tâm con con cháu Việt và nó đang càng đẹp hẳn lên khi được chuyển vào từng loại thơ tiềm ẩn những xúc cảm và nỗi niềm của rất nhiều đứa nhỏ dân tọc, rất nhiều trái tim luôn luôn hướng về chưng – bạn lãnh tụ béo múp của dân tộc Việt Nam.